Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Dị Thế Đạo Môn

Chương 867: Uy Lực

Ngày cập nhật : 2026-01-03 02:03:14
Lôi đình rơi vào trên thân Trương Đại Ngưu, oanh một tiếng nổ lớn, hình thành lên một cái quang cầu lôi đình, bách tính bên cạnh trưởng trấn tất cả đều kinh hoảng lộn nhào lui lại, một hư ảnh vĩ ngạn xuất hiện ở bên trong lôi điện, loé lên một cái rồi biến mất.
Lôi đình giống như bị hấp thu nhanh chóng thu nhỏ lại, lộ ra người bên trong một thân ảnh mặc thần bào tử sắc, trong tay cầm một thanh Lôi Đình trường giản, một sợi lôi điện cuối cùng cũng nhập vào bên trong Lôi Đình trường giản.
"Trương Đại Ngưu" ngẩng đầu nhìn bầy quạ đen bay đây trời, ánh mắt uy nghiêm làm tà dị vương bên trong bầy quạ đen tim đập nhanh một trận.
"Trương Đại Ngưu" dùng trường giản chỉ lên trời, thanh âm uy nghiêm vang lên:
- Lôi tới!
Oanh!
Oanh!
Oanh!
Bầu trời trong chốc lát phong vân biến sắc, lôi đình rậm rạp nở rộ trong không trung, lôi đình hình dáng như cây che kín không trung, bùm bùm! Ngàn vạn quạ đen kêu thảm ở bên trong lôi đình hoá thành tro bụi phiêu tán.
Sau một lát, bầu trời đột nhiên quang đãng, vô số quạ đen ở phía dưới lôi đình tất cả đều hoá thành tro tàn, chỉ có một người quạ đen thủ lĩnh quái vật đứng ở giữa không trung, lôi đình đánh vào trên thân thể nó, liền bị một tầng hắc vũ ngăn trở.
Người quạ đen cúi đầu nhìn "Trương Đại Ngưu", trong mắt ẩn hàm sợ hãi cùng phẫn nộ kêu lên:
- Ngươi đến cùng là ai?
"Trương Đại Ngưu" thì thầm tự nói:
- Thần lực có thể vận dụng thực sự là quá ít, đối phó với một con tiểu yêu vậy mà cũng phiền toái như vậy.
Trên thân lôi điện vừa hiện, bùm bùm không trung lập loè một cái thông đạo lôi đình, thân ảnh "Trương Đại Ngưu" nháy mắt xuất hiện ở phía trước người quạ đen, Lôi Đình trường giản đánh ra.
- Chết đi!
Người quạ đen hú lên đầy quái dị, trường đao trong tay ngang nhiên chém ra, đông! Một đạo lôi quang nổ bắn, trường đao bịch một tiếng vỡ nát.
- Dát!
Người quạ đen kêu thảm một tiếng bay ngược về phía sau, trên thân đầy lôi điện đang du tẩu, thân ảnh nhanh chóng quay ngược trở lại hai cánh chấn động liền bay ra ngàn mét, hoảng hốt mà chạy đi.
- Cùng lôi điện so tốc độ, ngươi thật sư là ngây thơ!
Một đạo âm thanh đạm mạc ở bên trong tai người quạ đen vang lên.
Trong lòng người quạ đen nhảy một cái, còi báo động xao động vang lên theo bản năng bay lượn xuống phía dưới, một đạo Lôi Đình trường giản xẹt qua, sau lưng nháy mắt liền nóng rát đau đớn một trận, lông vũ màu đen bay tán loạn.
Người quạ đen ở trên không trung xoay người một cái, gầm thét kêu lên:
- Ta liều mạng với ngươi.
"Trương Đại Ngưu" bình thản nói:
- Sớm nên như thế.
Người quạ đen nâng lên song trảo, dát! Hét lên một tiếng chấn động bầu trời, đánh về phía "Trương Đại Ngưu".
Sau một lát, "Trương Đại Ngưu" từ trên không trung bay thấp xuống, đáp ở phía trước thần điện, quang mang trong mắt dần thối lui, một thân thần bào cũng đều thối lui khôi phục thành áo gai vải xám, đường vân lôi điện trên trán lần nữa nhạt đi.
- Ách!
Thân thể Trương Đại Ngưu run lên, bộp một tiếng quỳ một chân trên mặt đất, sắc mặt tái nhợt toàn thân chảy nhít nha lít nhít mồ hôi lạnh, quần áo rất nhanh bị mồ hôi làm ẩm ướt, thân thể lung lay sắp đổ.
Trưởng trấn liền vội vàng tiến lên quỳ một chân lên mặt đất đem Trương Đại Ngưu đỡ lấy, lo lắng hỏi:
- Đại Ngưu, Đại Ngưu ngươi không sao chứ?
Quan tâm này là không có trộn lẫn hư giả nào, hiện tại Trương Đại Ngưu chính là hi vọng sống sót duy nhất của bọn họ ở bên trong loạn thế này.
Trương Đại Ngưu thở một hơi mỏi mệt nói:
- Không có việc gì, quá mệt mỏi! Chỉ là quá mệt mỏi.
Trưởng trấn lập tức ngẩng đầu hét lớn:
- Lập Quân, mau tới hỗ trợ dìu Đại Ngưu vào đi.
Thanh niên mặc áo giáp vội vàng chạy tới, cũng trưởng trấn đem Trương Đại Ngưu đỡ dậy, đi vào bên trong thần điện.
Bách tính trước thần điện nhao nhao tránh ra hai bên, kính sợ cuồng nhiệt nhìn Trương Đại Ngưu, tâm tình hưng phấn khuấy động ở lồng ngực, ác ma màu đen chết rồi, có thần linh bảo hộ, về sau chúng ta cũng không cần tiếp tục sợ yêu ma quỷ quái.
Một bên khác, một đoàn người Thạch Hạo đi ở bên trong núi rừng.
Trong miệng Bạch Hiểu Thuần ngậm một cọng cỏ, uể oải hỏi:
- Bây giờ chúng ta đi nơi nào?
Ninh Khuyết nói:
- Đại sư huynh làm chủ!
Thạch Hạo nghiêm túc nói:
- Ta dự định đi gặp Thánh Đường của cái thế giới này một lần.
Phạm Hiền nói:
- Theo ta được biết Thánh Đường của cái thế giới này cùng thế giới của chúng ta cũng không giống nhau, thần của bọn họ gọi là Kim Quang Chủ Thần.
Thạch Hạo ngưng trọng nói:
- Nhưng mà giữa bọn họ nhất định có quan hệ.
Sắc mặt Thạch Hạo đột nhiên biến đổi nói:
- Có âm thanh chiến đấu, đi!
Mấy người hoá thành mấy đạo lưu quang từ phía trên mà lên.
Ố xa mấy ngàn dặm bên ngoài chỗ sâu của dãy núi, một trận chiến đấu đang khai hoả.

Bình Luận

0 Thảo luận