Thân ảnh lóe lên biến mất vào trong rừng rậm.
Phần Thiên Khổng Tước cũng không đi nữa, lạnh nhạt cùng Minh Vương tìm một nơi trống trải ngồi xuống.
Dạ Vũ trừng mắt thở phì phì nhìn Phần Thiên Khổng Tước, quá coi thường bản Minh Vương rồi, đợi lát nữa phải để ngươi nhìn xem, thế nào gọi là Trù Thần trời sinh!
Mặc kệ Dạ Vũ đang oán niệm, Phần Thiên Khổng Tước không nhúc nhích chút nào.
Sau một lát, Mạnh Hạo Nhiên mang một đầu Sơn Ngưu lông đỏ quay về, vứt thẳng xuống đất, nói:
- Dã thú ở thế giới này cũng vô cùng khác thường.
Dạ Vũ nghi hoặc hỏi:
- Thế nào?
Mạnh Hạo Nhiên nói:
- Sơn Ngưu này lại có thể ngưng hiện ngoài thân một bộ thạch giáp.
Phần Thiên Khổng Tước bình thản nói:
- Cái này thì có gì kỳ quái, yêu thú mà thôi.
Mạnh Hạo Nhiên ngưng trọng lắc đầu nói:
- Không phải yêu thú, nó không có trí tuệ.
Dạ Vũ không kịp chờ đợi nói:
- Không quan tâm được nhiều như vậy, nướng thịt rồi tính tiếp.
Ba người lập tức bắt đầu làm việc, Dạ Vũ độc chiếm nửa đầu Sơn Ngưu, phấn khởi thi triển tuyệt kỹ nướng thịt hắc ám của mình, nướng được một nửa thì Dạ Vũ không thể không thừa nhận, mình không hợp với đồ nướng, đành phải vứt bỏ.
Không lâu sau đó, ba người ăn uống no đủ nhàn nhã đi về phía bìa rừng. Trên đường đi cũng gặp phải một vài dã thú như Mạnh Hạo Nhiên đã nói, quả thực vô cùng kỳ lạ, tiểu thỏ biết phun băng, dã trư toàn thân gai sắt, quái xà có thể ngưng kết đầm lầy, năng lực kỳ dị đủ chỗ, mặc dù uy lực không mạnh nhưng tuyệt không tính là yếu.
Ba người rất nhanh đã đi ra khỏi khu rừng, vừa tới một thành trấn, liền phát hiện bên trong thành trấn không đúng, lòng người bàng hoàng bầu không khí mê muội.
Mạnh Hạo Nhiên nhìn chung quanh nói:
- Minh Vương bệ hạ, ta đi tìm người hỏi tình huống một chút.
Dạ Vũ hỏi:
- Ngươi am hiểu ngôn ngữ thế giới này sao?
Mạnh Hạo Nhiên lắc đầu.
Minh Vương cười nói:
- Xem ta!
Đúng lúc có một lão giả cúi đầu đi ngang qua, Dạ Vũ liền phân một tia thần hồn xâm nhập bộ não của lão giả.
Lão giả chỉ cảm thấy đầu óc hơi choáng, lắc đầu một cái liền tiếp tục bước đi.
Từ trong miệng Dạ Vũ nói ra một chuỗi ngôn ngữ, nàng đã học xong ngôn ngữ của thế giới này.
Mạnh Hạo Nhiên cùng Phần Thiên Khổng Tước cũng theo nếp mà làm, bắt đầu nắm giữ ngôn ngữ ở đây.
Dạ Vũ bừng bừng hứng thú nói:
- Chúng ta đi! Đi dạo chơi trước.
Nói xong dẫn đầu đi về phía thành trấn.
Trên đường phố, một vài thanh niên thiếu nữ mặc trường bào hoặc khôi giáp đang đứng ở một nơi thoáng mát thấp giọng nghị luận.
Một thiếu nữ mập mạp có chút trẻ con ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy đám người Minh Vương đang đi tới, nàng kinh ngạc nói:
- Các ngươi mau nhìn, bên kia có ba người kỳ quái đang đi đến đây, tướng mạo cùng cách ăn mặc đểu rất khác thường.
Mọi người lập tức ngẩng đầu nhìn lại, chăm chú quan sát đám người Minh Vương.
Một thanh niên nhíu mày hoài nghi nói:
- Bọn hắn sẽ không phải là Thâm Uyên tà dị đấy chứ?
Thiếu nữ mặc trường bào tỏ ra không vui nói:
- Ngươi sẽ không bị Thâm Uyên dọa cho bể mật gần chết đấy chứ? Nhìn cái gì cũng nghĩ là Thâm Uyên!
Nói xong cất bước đi về phía đám người Dạ Vũ.
Những người còn lại cũng vội vàng đuổi theo.
Dạ Vũ quan sát khắp nơi, nghi hoặc hỏi:
- Dáng dấp người ở thế giới này rất giống với lão gia hỏa Vô Lượng Tiểu Quang kia! Đừng nói nơi này cũng có cái gọi là Thánh Đường đấy nhé!
Phần Thiên Khổng Tước nhàn nhạt nói:
- Bệ hạ, có người đến.
Dạ Vũ nói:
- Ta biết! Còn nữa, đừng gọi ta là bệ hạ, bây giờ ta không phải là Minh vương.
- Vâng, bệ hạ!
Dạ Vũ: ".."
Rất nhanh, thiếu nữ đến trước mặt ba người, vui vẻ nói:
- Xin chào mọi người!
Ánh mắt Dạ Vũ sáng lên, thưởng thức nói:
- Tiểu cô nương xinh xắn quá, đến để tỷ tỷ ôm một cái.
ƠI! Thiếu nữ ngơ ngác bị Dạ Vũ ôm vào trong ngực, còn bị nàng lấy tay vò đầu.
Phần Thiên Khổng Tước quay đầu nhìn ra xa, trên khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ ửng, lúc trước Dạ Vũ cũng làm thế này với mình.
Mạnh Hạo Nhiên nhìn một màn trước mặt, trong lòng cảm thấy nguy cơ, không được, sau này phải để Khổng Tước cách xa Minh Vương một chút.
- AI Thiếu nữ kinh ngạc hô lên, vô thức lui về phía sau, tránh khỏi ôm ấp ấm áp.
Những người còn lại vừa đến nơi, đang định giận dữ, nhưng nhìn thấy tướng mạo của Dạ Vũ, trong nháy mắt mọi tức giận đều biến mất, hình như sư muội cũng không chịu thiệt thòi gì!
Dạ Vũ tỏ ra hứng thú nhìn thiếu nữ đang kinh hoảng, cười nói:
- Tiểu muội muội, ngươi tìm đến chúng ta có chuyện gì?
Thiếu nữ sửa sang tóc lại một chút chút, bĩu môi hỏi:
- Các ngươi là ai?
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận