Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Dị Thế Đạo Môn

Chương 860: Tiến Về Dị Vực

Ngày cập nhật : 2026-01-03 02:03:14
Thân ảnh Lý Bình An xuất hiện ở ngoài cửa, cười nói:
- Thập Nhị tiên sinh ngày xưa hiện tại cũng là nhất gia chi chủ, thật là nhanh a!
Triệu Hân Duyệt tiến lên đem hương dài cắm vào bên trong lư hương, quay người cười nói:
- Đúng vậy a! Ai có thể nghĩ tới một quán chủ của một Đạo quán nhỏ ở Tây Vực vắng vẻ ngày xưa, có thể trở thành chúa tể của thế giới này đâu!
Cất bước đi về phía Lý Bình An.
Lý Bình An cảm khái nói:
- Hồi tưởng đến thật là thoáng qua như kiếp trước, bằng hữu ngày xưa càng ngày càng ít, Thập Nhị tiên sinh hẳn là nên tới đi lại nhiều một chút, miễn cho bần đạo qua mức nhàm chán.
Thập Nhị tiên sinh đi đến bên người Lý Bình An, liếc mắt nhìn hắn không cao hứng nói:
- Lại muốn một nữ hài tử như ta đi đến nhiều? Lời này của ngươi nói ra như thế nào? Ta dọn nhà lâu như vậy, ngươi cũng không đến nhìn ta một lần a!
- Ách! Tốt a! Là bần đạo sai, Triệu phu tử mời!
Lý Bình An chìa tay ra.
Triệu Hân Duyệt cười đi về hướng hậu viện, Lý Bình An theo ở phía sau, hai người đi vào đình nghỉ mát bên trong hậu viện, thưởng thức trà thưởng thức Thanh Liên nở rộ trong đình nghỉ mát.
Triệu Hân Duyệt cảm thán nói:
- Thanh Liên này thật đẹp a!
Lý Bình An nói:
- Đây là Tiên Thiên Linh Bảo tạo hoá Thanh Liên Tử Liên sinh trưởng mà thành, nếu như Hân Duyệt thích, đợi đến khi kết hạt ta sẽ đưa ngươi một hạt.
Bên trong hồ nước một con cá chép đầu đỏ chót vọt lên, phù phù một tiếng nên ở bên cạnh hoa sen, toé lên một trận bọt nước.
Lý Bình An nhìn cá chép lớn cười nói:
- Không phải đồ vật của ngươi, ngươi ngược lại là bất mãn trước.
Cá chép đỏ chót từ bên trong hồ nước đưa đầu ra ngoài, trừng mắt cá nhìn Lý Bình An, phốc! Há mồm phun ra một cột nước.
Triệu Hân Duyệt bật cười nói:
- Dù cho thích cũng không nên đoạt đồ yêu thích của người khác, yên tâm ta sẽ không cần.
Cá chép đỏ chót lúc này mới hài lòng rút vào bên trong hồ nước.
Triệu Hân Duyệt duỗi tay ra, lòng bàn tay xuất hiện một hạt châu màu vàng đất, nói:
- Nghe nói Đạo chủ đang tìm kiếm vật liệu thuộc tính ngũ hành, viên Thổ Linh châu này chính là ta ngẫu nhiên đoạt được, liền đưa cho Đạo chủ.
Lý Bình An thần sắc khẽ động, đưa tay tiếp nhận Thổ Linh châu, cảm kích nói:
- Đa tạ Hân Duyệt, ta đúng là thiếu cái Thổ Linh châu này.
Kỳ thật ngũ hành tiên tài sớm đã thu đủ, nhưng Triệu Hân Duyệt có ý tốt đưa tới, trực tiếp cự tuyệt cũng quá là thẳng nam sắt thép.
Triệu Hân Duyệt cũng lộ ra nụ cười hài lòng.
Lý Bình An đổi đề tài hỏi:
- Gần đây Hân Duyệt có chuyện gì sao?
Triệu Hân Duyệt lắc đầu nói:
- Không cóI - Gần đây Ma Võ giới có tà dị vượt giới mà đến, dẫn đến xuất hiện không ít rối loạn, bần đạo dự định tiến vào thế giới của tà dị đến để nhìn qua, Triệu phu tử có nguyện ý đồng hành.
Lý Bình An hỏi.
- Thế giới của tà dị sao?
Triệu Hân Duyệt kinh ngạc hỏi.
Lý Bình An lắc đầu nói:
- Không phải, từ tin tức tạm thời đạt được thì biết được, chỗ kia là một thế giới hỗn loạn, có thần linh, có người, có thiên sứ, có Thâm Uyên, thế lực đấu đá khắp nơi, đẳng cấp của thế giới sẽ không thấp hơn thế giới của chúng ta.
Triệu Hân Duyệt nhẹ gật đầu, cười nói:
- Vậy ta liền bồi Đạo chủ đi một lần.
Thần sắc đột nhiên động một cái nói:
- Không biết có thể nhiều thêm một người đồng hành?
Lý Bình An hiếu kì hỏi:
- Là ai?
- Tiểu sư đệ của ta Phạm Hiền!
Lý Bình An cười nói:
- Hoá ra là hắn, cùng đi đi! Lần này bọn Thanh Thạch Thanh Thuần Thanh Minh cũng sẽ cùng nhau tiến đến.
Triệu Hân Duyệt cao hứng nói:
- Đa tạ Đạo chủ.
Mấy ngày sau, bên trong hang động rộng rãi sâu thẳm dưới lòng đất của Ma Võ giới, quang mang loé lên liền xuất hiện mấy đạo nhân ảnh, chính là mấy người Lý Bình An, Triệu Hân Duyệt, Thanh Thạch, Thành Thuần, Thanh Mình, Phạm Hiền.
Lý Bình An cưỡi Thanh Ngưu toạ kỵ của mình, Triệu Hân Duyệt cưỡi toạ kỵ phu tử Đoạn Giác lão ngưu, những người còn lại đều không có toạ kỵ.
Trấn giữ ở trước vòng xoáy là đầu trâu mặt ngựa tất cả đều nửa quỳ trên mặt đất, cung kính úng thanh nói:
- Bái kiến Đạo chủ!
Lý Bình An vừa nhấc tay nói:
- Hai vị vất vả, xin đứng lên.
Đầu trâu mặt ngựa từ dưới đất đứng lên.
Lý Bình An hỏi:
- Gần đây nhất có tà dị thông qua thông đạo mà tới không?
Đầu trâu cung kính nói:
- Cũng không có, đối diện tựa hồ cũng biết tà dị bên này đều bị diệt sát.
Lý Bình An nói:
- Ngược lại là học thông minh, đã không đến, bần đạo liền đi qua.
Thanh Ngưu cất bước đi đến vòng xoáy, thân ảnh loé lên biến mất bên trong vòng xoáy, mấy người Triệu Hân Duyệt cũng vội vàng đuổi theo, giống như đi vào sóng nước biến mất ở bên trong vòng xoáy.
Chương 86I: Thương Cổ Đại Lục
Đầu trâu mặt ngựa liếc nhau, thành thành thật thật tiếp tục trông coi thông đạo.
Phương Bắc của Thương Cổ đại lục quanh năm bị bao phủ bên trong sương đen, trong tự nhiên tà dị quái vật hoành hành, là cấm địa của người sống.
Hắc Ám rừng rậm liền ở phương Bắc Thương Cổ đại lục, trung tâm rừng rậm xây cất một cái tế đàn cao ngất, mấy Vu Yêu xếp hàng minh tưởng ở trước tế đàn.
Đột nhiên tế đàn nở rộ quang mang đỏ thẫm, tạo ra một cái vòng xoáy bên trên tế đàn, lập tức làm tất cả Vu Yêu bừng tỉnh, xoay người đứng lên cảnh giác nhìn vòng xoáy trên không của tế đàn, vòng xoáy này làm sao lại mở ra từ đối diện?
Bên trong vòng xoáy một người thanh niên mặc trang phục màu tím cưỡi Thanh Ngưu đi ra, đi theo sau đó là người thiếu nữ cũng cưỡi ngưu mặc trường bào màu xanh nhạt, đằng sau là mấy người thiếu niên đang đi tới.
Thanh Minh nói:
- Sư phụ, cái này chính là Vu Yêu.
Một bóng người được bao phủ bên trong hắc bào, khàn khàn nói:
- Các ngươi là người của Hồng Hoang đại thế giới? !
Lý Bình An nói:
- Ngươi đã biết chúng ta, cũng nên biết ý đồ của bần đạo khi đến đây.
- Khặc khặc! Các ngươi là người đầu tiên dám động thủ trêu chọc vị diện thần hệ của Thâm Uyên.
Bóng người bên trong hắc bào, pháp trượng trong tay đột nhiên cắp xuống trên mặt đất, toàn bộ rừng ầm vang một tiếng bạo hưởng, lực lượng hắc ám càn quét thiên địa mang theo uy lực khủng bố đem mọi người bao phủ, Triệu Hân Duyệt trong mắt đều hiện lên một đạo ngưng trọng.
Ánh mắt Lý Bình An loé lên một đạo kinh ngạc, đây là ứng dụng của hắc ám pháp tắc thô thiển? ! Phất trần hất lên tất cả hắc ám nháy mắt đều nhàn nhạt biết mất, toàn bộ rừng sâu u tối khôi phục nguyên trạng, nhưng chỉ lưu lại mấy cỗ thi thể Vu Yên rách nát nằm dưới mặt đất, linh hồn đã thông qua phương thức nào đó mà rời đi.
Bạch Hiểu Thuần kinh ngạc nói:
- Sư phụ, bọn chúng chạy trốn!
Lý Bình An nói:
- Được rồi, tạm thời mặc kệ bọn chúng, hiện tại rời khỏi nơi này trước.
Thanh Ngưu dậm chân bay xuống tế đàn rồi đi ra ngoài, những người còn lại lập tức đuổi theo.
Chỗ sâu ở phía Bắc, từng đạo ánh mắt khủng bố giống như Thâm Uyên nhìn chăm chú mà đến.
Lý Bình An cưỡi trên Thanh Ngưu, cười nói:
- Hiện tại còn không phải thời điểm gặp mặt các ngươi!
Phất trần giương lên ba ngàn đạo vận tràn ngập, thân hình mấy người dung nhập vào bên trong thiên địa, giống như bản thân thiên địa.
Một lát sau từng đạo ánh mắt thâm thuý mới từ khu rừng này dời đi, mà bọn người Lý Bình An sớm đã đi xa, thân ảnh lấp loé mấy cái liền rời khỏi phương Bắc bước ra vùng đất đầy ánh sáng.
Bọn người Lý Bình An vừa tới gần thành trì liền gặp Nhân loại đầy đủ võ trang, bọn họ cưỡi dị thú qua lại giữa rừng cây, săn giết tà dị, người phương Tây cùng người Phương Đông đều có, bởi vậy bọn người Lý Bình An cũng không quá chói mắt.
Thời gian mấy ngày, mọi người ở phụ cận mấy thành trì đi dạo một vòng, đối với cái thế giới này cũng đã hiểu biết rõ một chút, giống như những lời đã nói trước kia, vô cùng hỗn loạn, ngắn ngủi mấy ngày một đoàn người liền gặp được hai lần tế tự Tà Thần, mấy lần lệ quỷ giết người.
Một chỗ bên ngoài thành trì, bọn người Lý Bình An chậm dọc theo đường đất chậm rãi hành tẩu, bọn người Thanh Thạch thành thành thật thật đi theo phía sau.
Lý Bình An lườm bọn hắn một chút nói:
- Ra ngoài cùng vi sư rất nhàm chán sao? Tất cả đều là một bộ dáng vẻ mặt ủ mày chau.
Thạch Hạo lắc đầu liên tục, cười làm lành nói:
- Không tẻ nhạt, không tẻ nhạt, ở bên người sư phụ mới là an toàn.
Mấy người còn lại cũng liên tục gật đầu, thành khẩn chân thành tha thiết nhìn Lý Bình An.
Lý Bình An cười một tiếng nói:
- Muốn đi chơi thì đi đi! Cái thế giới này ngư long phức tạp, chú ý an toàn.
Thạch Hạo mừng rỡ, hưng phấn kêu lên:
- Vâng sư phụ!
Bạch Hiểu Thuần cùng Ninh Khuyết cũng cao hứng kêu lên:
- Tạ ơn, sư phụ!
Cũng không phải nói là Lý Bình An khắt khe, khắt khe với bọn họ, chỉ là ở bên người Lý Bình An, bọn họ đều có cảm giác không được khai phóng.
Phạm Hiền mắt trông mong nhìn Triệu Hân Duyệt.
Triệu Hân Duyệt cười nói:
- Ngươi cũng đi đi! Gặp chuyện liền thỉnh giáo giống Thanh Thạch bọn họ, chớ có cậy mạnh.
Phạm Hiền lộ ra ý cười, cao hứng đáp:
- Vâng, sư tỷ.
Thạch Hạo nhìn về phía Lý Bình An gấp không chờ nổi nói:
- Sư phụ, chúng ta đi đây!
Lý Bình An khoát khoát tay áo không cao hứng nói:
- Nhanh lên, nhanh lên, vi sư nhìn các ngươi liền thấy phiền.
- Đi thôi!
Thạch Hạo kích động kêu lên một tiếng, mấy người hoá thành vài đạo lưu quang phóng lên tận trời cao.

Bình Luận

0 Thảo luận