Thanh Tuyết an ủi.
Thanh Vũ nắm chặt nắm đấm, kiên định nói:
- Không được, ta cũng phải nỗ lực tu luyện.
Rồi quay người chạy về phía khôn viện.
Thanh Tuyết mỉm cười, bay đến khôn viện, đi về phía Tàng Kinh Các, kinh thư bên trong cân được sửa sang lại.
Nam Vực Thánh Sơn, trong một bí cảnh tràn ngập quang mang, một thanh niên mặc bạch bào ngồi xếp bằng bên trong bạch quang, phía dưới Thần Tinh cung kính quỳ.
Thanh niên mở to mắt, nhìn Thần Tinh nói:
- Chuyến đi Hãn Hải bí cảnh này, ngươi khiến ta quá thất vọng.
Thần Tinh cúi đầu áy náy nói:
- Sư phụ, là đệ tử vô năng.
- Đạo môn thật sự lợi hại đến thế?
Ánh mắt Thần Tinh lóe lên một tia thù hận, không cam lòng nói:
- Thánh địa chúng ta hợp lực, nhất thời không bắt được hai người của Đạo môn.
Thanh niên ung dung nói:
- Đạo môn, xem ra phải coi trọng một chút rồi.
Thanh niên do dự một chút rồi nói:
- Sư phụ, ta nghi ngờ bên trong Đạo môn có một người là Minh Vương Chi tử.
Trong mắt thanh niên lướt qua một đạo tỉnh quang, một cỗ khí tức tôn quý dồi dào bùng phát, toàn bộ bí cảnh đều đang run rẩy.
- Minh Vương Chi Tử? Ngươi đã xác định?
Thanh niên lắc đầu nói:
- Đệ tử không thể xác định, ta cũng chưa từng gặp Minh Vương Chi Tử, nhưng đại hắc tán của hắn giống hệt trong ghi chép của Thánh đường chúng ta.
- Như thế là đủ rồi! Minh Vương Chi tử, thà giết lầm chứ không bỏ sót.
Thanh niên đứng dậy, như một vị thần tôn quý vĩ đại thức tỉnh, thánh quang bên trong bí cảnh đều đang hoan hô nhảy múa.
Thần Tinh quỳ trên mặt đất.
Trong Kiếm Các Thần Kiếm Sơn ở Bắc Vực Trung Bộ, một lão giả có mái tóc hoa râm ngồi bên trái, Mạc Phong đứng phía dưới.
Lão giả ung dung nói:
- Lấy kiếm pháp bại trưởng lão Thần Kiếm Sơn ta, lấy hỏa diễm bại hỏa long, lấy quang minh bại thần thánh giáo chủ Thánh đường, lấy hắc ám bại Khô lâu vương Cơ Ngạ Bất Hủ tộc, triệu hoán hư ảnh Bạch Hổ bại vạn yêu Lâm Yêu Vương, đều đánh bại các ngươi ở những khu vực các ngươi am hiểu nhất, rốt cuộc Đạo môn này có lai lịch ra sao?
Mạc Phong trầm thấp nói:
- Không biết, hình như bất ngờ xuất hiện.
Lão giả ung dung nói tiếp:
- Lấy sức một mình đánh bại chư thánh trưởng lão, phong thái như thế làm ta nhớ đến Mạnh Hạo Nhiên trước kia, Thánh Giả vô địch thủ, uy áp cả một thời đại!
Mạc Phong do dự một chút nói:
- Nghe nói Mạnh Hạo Nhiên đã ra.
Lão giả cười ha hả nói:
- Hắn vứt bỏ thể xác, bỏ qua Hạo Nhiên chỉ khí, đã không còn như trước từ lâu.
Mạc Phong hỏi:
- Đại trưởng lão, chúng ta nên dùng thái độ gì với Đạo môn?
Lão giả nheo mắt nói:
- Trong chư thánh địa, muốn trừ Đạo môn nhất không ngoài Thánh đường, tạm thời chúng ta quan sát, xem động thái của Thánh đường thế nào đã! Ngươi xuống chữa thương trước đi.
- Vâng...
Mạc Phong cúi đầu đáp, quay người đi ra ngoài.
Các thánh địa còn lại cũng đều xảy ra những cuộc đối thoại tương tự, tất cả đều không hẹn mà gặp cũng lựa chọn giống như Thần Kiếm Sơn, lạnh lùng quan sát hành động tiếp theo của Thánh đường và Đạo môn.
Giữa Thạch quốc Đông Vực, có Hoàng thành to lớn, cung điện san sát, nhân khẩu vô số.
Cung điện rộng lớn treo trên Hoàng thành chính là hoàng cung, tám hướng hoàng cung đều có một pho tượng thần long, đuôi thần long nằm trên mặt đất, thân thể cao lớn uốn lượn ngang trời, đầu rồng nâng đỡ dưới đáy hoàng cung chèo chống bảo vệ lấy hoàng cung, toàn bộ hoàng cung đứng trên không Hoàng đô như vậy, khí thế thiêng liêng an lành tràn ngập quanh năm, thực sự như không có thực trên đời.
Bên trong một tòa cung điện của hoàng cung, Thạch hoàng ngồi trên ngai cao, như một vị thần hoàng tôn quý nhìn xuống Thạch Uyên và Vương công công đang quỳ phía dưới, toàn bộ đại điện đều tản ra khí thế uy nghiêm nặng nề.
Giọng Thạch hoàng uy nghiêm vang lên:
- Vương tổng quản, ngươi xác định đó là hài tử năm kia?
Vương công công quỳ trên mặt đất cung kính nói:
- Bệ hạ, nô tài tuyệt đối không nhận nhầm, trên trán hắn thật sự rất giống Trưởng công chúa.
Thạch Uyên thấp giọng nói:
- Bệ hạ, hắn đã không còn là hài tử năm đó, hiện tại hắn đã bái nhập Đạo môn, trong Hãn Hải bí cảnh liên tục khiến Thánh Địa Thiên Kiêu thất bại, sau khi thoát khỏi bí cảnh lại càng đột phá đến Siêu Phàm chỉ cảnh.
- Đạo môn?
Giọng nói rất lớn của Thạch hoàng vang lên trong đại điện.
Vương công công cung kính nói:
- Là một tông môn của Tây Vực, cụ thể không rõ lắm.
- Vậy thì đi thăm dò đi!
- Vâng...
Vương công công lập tức lên tiếng.
Thạch Uyên do dự một lát mới nói:
- Bệ hạ, hắn nói hắn sẽ tìm ngài đòi lại công bằng.
- Công bằng?
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận