Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Dị Thế Đạo Môn

Chương 686: Ná Cao Su

Ngày cập nhật : 2026-01-03 02:03:13
"Hệ thống, ngươi vẫn còn sống hả? Vài chục năm không xuất hiện, ta còn tưởng rằng ngươi sớm đã chết rồi? Ngươi lần này vậy mà cho ta phần thưởng hai cái nhiệm vụ, hệ thống keo kiệt ngươi lần này sao hào phóng vậy? Chắc không phải trúng gió chứ? Hay là cảm thấy sắp tới ngày mình toi nên vội chia di sản?
Hệ thống, hệ thống ngươi vẫn còn chứ? Hệ thống ngươi nói chuyện đi!"
Sau nửa tháng, tại phòng chuyên môn luyện đan của Lý Bình An ở Tam Thanh quán, Tam Muội Chân Hỏa cháy hừng hực đan lô, xuyên thấu qua Bát Quái Kính có thể nhìn thấy một cái ná cao su bên trọng đang đỡ hứng chịu tia chớp, từng đạo phù văn dần hiện lên ở trên.
Trong viện, Thạch Hạo có chút chờ đợi hỏi:
- Thanh Thuần, ngươi nói sư phụ sẽ luyện chế pháp bảo gì cho ta?
Bạch Hiểu Thuần suy nghĩ một chút nói:
- Định tâm châm! Định Nhãn chẦm! Định Hầu chẦm! Định Hồn đinh! Định Thần chẦm!...
Thạch Hạo xem thường nói:
~ Trong đầu ngươi bên chứa toàn pháp bảo đánh lén hạ lưu vậy sao?
Ninh Khuyết bên cạnh lộ ra vẻ tươi cười nói:
- Pháp bảo do sư phụ luyện chế tất nhiên sẽ không kém.
Oành!
Bên trong Luyện Đan thất vang lên một trận bạo minh, một đạo hào quang thụy khí phát ra từ bên trong.
Thạch Hạo tỉnh thần chấn động, kinh hỉ kêu lên:
- Thành công!
Cửa phòng kẽo kẹt mở ra, Lý Bình An khoanh tay đi ra, mang trên mặt một chút ý cười.
Thạch Hạo liền vội vàng tiến lên mấy bước, chờ đợi nói:
- Sư phụ, pháp bảo của ta luyện chế xong chưa?
Lý Bình An nhẹ gật đầu cười nói:
- Rất thành công, là do vi sư căn cứ theo pháp bảo của một vị chiến thần Đạo môn luyện chế mà thành.
Nhãn tình Thạch Hạo sáng lên, dựa theo pháp bảo của chiến thần Đạo môn luyện chế mà thành? Vậy nhất định rất cường đại rồi! Trong lòng càng thêm mong đợi, xoa xoa tay nhìn Lý Bình An.
Bạch Hiểu Thuần cùng Ninh Khuyết cũng đều tò mò nhìn Lý Bình An.
Lý Bình An cầm ra một cái ná cao su lấy tông đen làm chủ đạo, phía trên điểm xuyết từng tia từng tia tỉnh quang.
Sắc mặc mong đợi của Thạch Hạo cứng đờ, ngẩng đầu thử thăm dò:
- Sư phụ, đây chính là pháp bảo ngài luyện chế cho ta?
Lý Bình An gật đầu cười nói:
- Không tệ ha! Chính là dùng thụ tâm Tế Linh của Hỏa Quốc, cùng khối tinh thần thạch kỳ dị mà ngươi mua được ở Hãn Hải bí cảnh luyện chế mà thành, ban ngày có thể hấp thu năng lượng Thái Dương ngưng tụ thành Quang châu, ban đêm có thể hấp thu năng lượng sao trời ngưng tụ thành Thiên Tỉnh châu, uy lực tuyệt luân, hơn nữa còn có thể nâng cấp.
Thạch Hạo có chút thất lạc nói:
- Đa tạ sư phụ!
Cái này khác pháp bảo cao cấp trong tưởng tượng nhiều lắm, vậy mà là ná cao su, nghĩ mình là tiểu hài tử sao? !
Bạch Hiểu Thuần cùng Ninh Khuyết ngẩng đầu nhìn trời, nhịn cười.
Lý Bình An vui mừng nói:
- Thử một chút đi! Vi sư biết ngươi đã chờ không kịp.
- Vâng!
Thạch Hạo cung kính lên tiếng, tiếp nhận ná cao su đen xì đi ra phía ngoài.
Bạch Hiểu Thuần cùng Ninh Khuyết vội vàng đuổi theo, mặc dù ná cao su này nhìn qua chẳng ra sao cả, nhưng thế nào còn muốn thử qua.
Bên trong tiền viện, ba người Thanh Tuyết, Thanh Vũ cùng Hỏa Linh Nhi đang tắm rửa cho hai con nai, cười cười nói nói vui vẻ hòa thuận.
Nhìn thấy ba người Thạch Hạo đi tới, Thanh Vũ đứng dậy cười hì hì nói:
- Sư đệ, pháp bảo luyện xong rồi?
Thạch Hạo gượng cười nhẹ gật đầu.
Nhãn tình Thanh Vũ sáng lên hỏi:
- Sư phụ luyện chế pháp bảo gì thế, lấy ra nhìn xem!
Thanh Tuyết, Hỏa Linh Nhi cũng đứng dậy, tò mò nhìn Thạch Hạo.
Thạch Hạo do dự một chút, từ phía sau lưng lấy ra ná cao su, gượng cười nói:
- Ta cảm thấy sư phụ chắc luyện chế sai rồi.
Thanh Vũ phốc phốc cười ra tiếng, nói:
- Đây thật là do sư phụ luyện chế? Sao ta cảm giác giống như là Thanh Thuần sư đệ luyện chế.
Thanh Thuần bên cạnh bất mãn nói:
- Sư tỷ, ngươi cũng không nên nói xấu thẩm mỹ của ta, nếu như là ta luyện chế khẳng định pháp bảo luyện ra sẽ lập loè phát sáng óng ánh long lanh Định Tâm chẦm! Định Nhãn ChẦm! Định Hầu chẦm! Định Hồn chẦm! Định Thần châm...
Thanh Tuyết nói với giọng ấm áp:
- Ta đoán sư phụ muốn mượn việc này để nói cho sư đệ một đạo lý, chớ mơ tưởng cao xa, cũng đừng quá kiêu căng hư vinh mà hãy đơn giản mộc mạc, giấu đi phong mang giống như pháp bảo này vậy.
Thạch Hạo chấn động trong lòng, trong mắt lóe lên như có điều suy nghĩ, trong khoảng thời gian này mình liên tục chiến đấu Tứ Vực không ai địch lại, sâu trong lòng quả thực có chút tự kiêu xốc nổi. Hắn xoay người cung kính vái sân sau nói:
- Đa tạ sư phụ dạy bảo, đệ tử đã hiểu ra, chắc chắn sẽ không phụ lòng mong đợi của sư phụ.
Bạch Hiểu Thuần hơi giật mình, sư phụ còn có ý này á?
Thạch Hạo đứng dậy nhìn Thanh Tuyết, cảm kích nói:
- Đa tạ sư tỷ nhắc nhở, nếu không ta vẫn không hiểu được thâm ý của sư phụ.

Bình Luận

0 Thảo luận