- Rống! Các ngươi đang làm cái gì? !
Một thanh âm tức giận vang lên, ngay sau đó, một cự trảo đầy lông kéo dài cả ngàn dặm xuất hiện, chộp về phía thành trì.
Trên không trung, quang mang lưu chuyển, đột nhiên vỡ ra một cái khe, một bóng người lao ra từ trong khe, lấy gió làm thương, toàn thân rực lửa.
Oanh! Ngọn thương vung lên, đâm xuyên cự trảo đầy lông, cự trảo khổng lồ dài cả ngàn dặm lập tức gãy đôi, máu tươi phun ra.
- Ngao ôi!
Tiềng gầm rú đầy thống khổ vang lên.
Bóng người đó dừng giữa không trung, hiện rõ là một Thiên Binh mang thần giáp màu đỏ, áo choàng sau lưng tung bay, khuôn mặt kiên nghị, trên trán in hình hỏa diễm.
Thiên Binh vung tay lên, nửa cự trảo kia lập tức biến mất, có thế nào cũng là vật liệu cấp Tiên Thần, không thể lãng phí.
Rống!
Một thân ảnh viên hầu cao mười mét xuất hiện, phía sau nó là năm cánh tay hoàn hảo và nửa cánh tay đẫm máu.
Hầu viên phẫn nộ vọt về phía Thiên Binh trên trời, năm cánh tay sau lưng dang ra, trong tay lần lượt xuất hiện các loại vũ khí như lang nha bổng, rìu, bạch cốt chùy...
Thiên Binh nhìn hắn, khinh miệt nói:
- Nghiệt súc!
Áo chòang sau lưng tung bay, nháy mắt phóng lên tận trời.
Oanh oanh oanh! Hai tôn Thần Linh ở trên trời triển khai đại chiến, thân ảnh rực lửa giao thoa với thân ảnh màu đen, chiến đấu xảy ra rất đột nhiên, kết thúc cũng vô cùng nhanh chóng.
Trên trời vang lên tiếng gào thét của Bạo Viên, đồng thời có máu tươi bắn ra, một thân ảnh rực lửa từ trên trời giáng xuống, tựa như một khỏa thiên thạch đè ép Bạo Viên rơi xuống, một tiếng ầm vang nên thẳng ở ngoài thành. Trong chốc lát mặt đất rung lên, đất đá tung bay vài trăm mét.
Các cường giả trong thành vội vàng bay đi lao ra khỏi thành. Vừa ra ngoài thành, hầu như đồng tử mọi người đều co rụt lại, chỉ thấy bên ngoài thành xuất hiện một cái hố lớn rộng cả trăm mét, Lục Tí Bạo Viên nằm dài trong hố, trên trán bị một thanh trường thương xuyên thủng, đứng bên cạnh hố là một Thiên Binh uy vũ mặc giáp đỏ, trên thân không nhuốm bụi trần, không có lấy chút vết máu.
Địa Tinh Vương vội vàng quỳ xuống, kích động kêu lên:
- Bái kiến thượng sứt Những người khác như tỉnh lại từ trong mộng, tất cả lập tức quỳ mọp xuống đất, kích động kêu lên:
- Bái kiến thượng sứ.
Thiên Binh duỗi tay ra, thần thương nháy mắt rút ra khỏi trán Bạo Viên, bay về tay Thiên Binh. Thiên Binh vung tay lên, thi thể Bạo Viên ở trong hố lập tức biến mất.
Thân ảnh Thiên Binh lóe lên một cái xuất hiện trước mắt Địa Tinh Thần Sứ, mở miệng nói:
- Ngươi chính là tín đồ của Thái Dương Tinh Quân ở thế giới này?
Địa Tinh Thần Sứ cung kính nói:
- Vâng!
Đêu đứng lên đi!
Thiên Binh ra lệnh một tiếng, mọi người liền đứng lên ngay, có chút khẩn trương nhìn Thiên Binh.
Thiên Binh nói:
- Ta là Thiên Binh phòng thủ bên ngoài Thần Điện của Thái Dương Tinh Quân, lần này phụng mệnh hạ giới giúp các ngươi một chút sức lực.
Địa Tinh Thần Sứ cảm kích nói:
- Đa tạ đại nhân.
Những người còn lại cũng đều vui sướng, vẫn luôn biết Thái Dương Tinh Quân rất mạnh, nhưng mạnh bao nhiêu thì chưa có một khái niệm chính xác. Hiện tại thấy một Thiên Binh phòng thủ của Thái Dương Tinh Quân lại có thể chém giết một Ma Thần, vậy thì Thái Dương Tinh Quân chí ít cũng phải là Ma Thần cấp bậc Thiên Ma, thậm chí còn có thể là Thâm Uyên Lãnh Chúa.
Thiên Binh lại không vui nói:
- Nhưng tế phẩm các ngươi cung cấp thật sự là quá kém, Thiên Môn mở được quá hẹp, lúc ta đến đây vô cùng miễn cưỡng.
Đám người Địa Tỉnh Vương vội vàng sợ hãi bái lạy, nói:
- Chúng ta có tội.
- Không tính là sai lầm gì, nhưng lần sau nhất định phải chuẩn bị tế phẩm kỹ càng một chút.
Thiên Binh đưa tay vỗ lên trên người Địa Tinh Thần Sứ, hai người nháy mắt biến mất, một giây sau đã xuất hiện trước tượng thần của Thái Dương Tỉnh Quân dưới lòng đất.
Thiên Binh quay người nhìn về phía Địa Tinh Thần Sứ, nói:
- Các ngươi cần phát triển mau chóng, tìm kiếm tế phẩm có thể đại biểu cho Vị Diện thế giới này, gấp rút mở ra Thiên Môn.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận