Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Dị Thế Đạo Môn

Chương 1024: Thành Công

Ngày cập nhật : 2026-01-03 02:03:14
Thánh nữ Quang Minh thánh đường nhếch miệng nở một nụ cười trào phúng, nói:
- Vậy ngươi phải đánh thắng được trước, rồi nói sau!
Hoàng Kim Cự Long khẽ gầm lên:
- Rốt cuộc hắn từ đâu tới? Ta chưa từng nghe nói đến thần hệ ở phương đông có cường giả như thế.
Đại trưởng lão Quiller của Hắc Ám thần điện âm trầm nói:
- Giết hắn! Người mạnh như vậy nhất định phải chém giết từ sớm, nếu không khi cuộc chiến giữa các vị thần nổ ra, hắn sẽ trổ thành cường địch của chúng ta.
Thánh nữ của Thánh đường nói thẳng:
- Ta không đi!
Nói xong nàng ta quay đầu nhìn về phía cuồng phong đang càn quét hư không Lưu Sa vực nói:
- Bây giờ mục tiêu của ta là nàng.
Mấy người còn lại cũng nhìn về phía hư không Lưu Sa vực, trong lòng run lên, Thần Vương kiếp của Thần Hi sắp kết thúc.
Đại chiến kết thúc, Ám Dạ thần nữ tiếp tục lặng lẽ ẩn vào trong hư không, cục diện hiện giờ đã không còn là cục diện mình có thể khống chế được, bị lời thể ước thúc khiến nàng ta muốn đi cũng không đi được, đành phải cố hết sức giảm đi cảm giác tồn tại của bản thân, lo lắng chờ đợi Đạo Chủ thức tỉnh, Đạo Chủ cường đại như thế, nể mặt Thanh Phong Minh Nguyệt, chắc hẳn sẽ tiện tay cứu mình!
Lý Bình An đang ở phía trên lĩnh hội thiên đạo chỉ pháp, Thần Hi ở Lưu Sa vực phía dưới độ kiếp, chúng thần yên lặng, không nói lời nào đứng nhìn, cũng không có ai ngang ngược quấy nhiễu.
Thời gian chậm rãi trôi qua trong yên lặng.
Ầm!
Cơn lốc xoáy khổng lồ vỡ nát, tiếng tán thưởng vang lên trên hư không Lưu Sa vực.
Một cột sáng tinh khiết chiếu xuống từ hư không, xuyên qua cát bụi ngập trời.
Hoàng Kim Cự Long kích động gầm rú:
- Nàng thành công rồi!
- Rống!
Long Bá há miệng phát ra một tiếng long ngâm, sóng âm từ tiếng long ngâm ấy lao về phía hư không Lưu Sa vực, sóng âm chạm vào khiến cát bay đầy trời lập tức hóa thành hư vô, lộ ra cảnh tượng giấu bên dưới cát bụi.
Thần vị óng ánh tọa lạc trên một đồi cát, cột sáng tỉnh khiến vừa vặn bảo phủ thần vị vào bên trong, trên thần vị có một viên thiên sứ chi tâm đang lơ lửng, giờ phút này viên thiên sứ chi tâm vĩnh hằng bất hủ của chủ thần đang chứa đây vết rách, từng giọt bất hủ thần tính màu vàng kim nhạt thẩm thấu ra ngoài, mùi thơm mê người tràn ngập hư không, cho dù là thần vương ngửi thấy mùi thơm này, cũng không nhịn được chảy nước miếng, khẽ nuốt một ngụm nước bọt.
Màu vàng đất, màu lửa đỏ, màu xanh lam, màu xanh nhạt, đại biểu cho tứ đại bản nguyên nguyên tố, tạo thành dải lụa màu sắc xoay tròn bay múa xung quanh thần vị.
Tiếng hoan ca tán dương trong hư không, một bóng người mờ ảo xuất hiện trên thần vị, hư ảnh chậm rãi ngưng tụ thành thực thể, cuối cùng bóng dáng Thần Hi xuất hiện, thân thể lung lay sắp đổ.
Thần Hi cầm tay vịn của thần vị chậm rãi đứng lên, gột rửa dưới cột sáng, ngẩng đầu mở rộng vòng tay ôm lấy quang mang, đôi cánh phía sau mở rộng ra, năm đôi cánh trắng nõn không tì vết lóng lánh quang mang, kim vũ ngập trời vấy xuống, rơi vào trong cát, hư không Lưu Sa vực không có sinh cơ hàng tỷ năm lập tức cuộn lên, phun trào, từng cành cây chui ra từ trong hư không, nổ ra từng đoá từng đoá hoa tươi đẹp, trong nháy mắt một mảnh sinh linh cấm địa đã hóa thành chốn bồng lai tiên cảnh.
Thánh nữ của Thánh Đường hoảng hốt, thì thầm nói:
- Nàng ta đã thành công thật rồi! Thập Dực Thiên Sứ thần vương.
Cột sáng trắng nõn vươn lên cao, cuối cùng biến mất trong hư không.
Thần Hi thần vương mở to mắt, trong mắt mang theo vẻ mừng như điên, thành công, ta thật sự đã thành công tấn thăng lên thần vương rồi. Nàng ta há miệng, giọng nói rất lớn vang lên trong hư không:
- Từ hôm nay ta chính là Thiên Sứ Thần vương Thần Hi!
Vừa dứt lời thì...
Ầm!
Trời đất sụp đổ, một tia sét hóa thành chiếc búa vàng óng ánh đập thẳng về phía đầu Thần Hi thần vương.
Thần Hi thần vương đánh ra một quyền.
Uỳnh!
Lưu Kim chùy lập tức bị đánh bay, Lôi Đình Titan bị đánh Iui lại phía sau, chân đạp trên hư không tạo ra tiếng động ầm ầm.
Phụt!
Thân thể Thần Hi thần vương run lên, sắc mặt trắng bệch, phun ra một ngụm máu tươi.

Bình Luận

0 Thảo luận