Lý Bình An nhìn về phía Bạch Cẩm nói:
- Tính cách ngươi còn cần rèn giũa, Đạo Môn giảng cứu độ người không ngại nguy nan, ngươi thì ngược lại, gặp được điểm nguy hiểm chỉ nghĩ đến chạy trốn, quả thực giống phụ thân ngươi như đúc.
Bạch Cẩm rụt cổ một cái, nói thầm nói: "Ta biết mình ở cỡ nào, các ngươi toàn đại lão, nào đến lượt con tôm nhỏ như ta có thể xen vào."
Minh Vi Thương cũng tìm một chỗ ngồi xuống, không hiểu hỏi:
- Đạo Chủ, chẳng lẽ Đạo Môn chúng ta còn có thù với Hoàng Kim long giới?
Lý Bình An nói:
- Không phải cùng Đạo Môn chúng ta, mà là cùng toàn bộ nền văn minh phương đông. Một kỷ nguyên trước Hoàng Kim long thần phản bội thần hệ phương đông, dẫn đến tất cả chư thần cường giả phương đông đều vẫn lạc, nền văn minh phương đông bị tàn sát, thiếu nợ máu. Trước đây không lâu, Hoàng Kim long giới lại tàn sát Hồn giới một trong thánh địa thần hệ phương đông, chiến đấu càn quét hơn phân nửa hư không giới phương đông, phá hủy ngàn vạn thế giới. Hai món nợ máu, bần đạo lần này sẽ thanh toán với hắn.
Minh Vi Thương nghi hoặc nói:
- Sao Đạo Chủ biết chư thần chi chiến?
- Thanh Thạch, ngươi giải thích cho Minh cư sĩ một chút.
Thạch Hạo cung kính nói:
- Vâng!
Lại kể về sự tình ngọn nguồn một chút, Minh Vi Thương và Bạch Cẩm đều hoảng sợ, đại chiến tranh càn quét toàn bộ hư không giới chẳng phải là Hồng Hoang cũng phải tham dự trong đó, nếu như thần hệ phương đông thua, Hồng Hoang lại há có thể may mắn thoát khỏi? Dù sao thần hệ Hồng Hoang cũng coi là thần hệ phương đông.
Minh Vi Thương cũng đoán được một phần nguyên nhân Đạo Chủ tới, thần hệ phương đông đã mất đi Hồn giới, vì cân bằng thực lực thần hệ đông tây, Đạo Chủ dự định san bằng Hoàng Kim long giới, trong lòng không khỏi rung động, Đạo Chủ đã cường đại đến mức không coi Hoàng Kim long giới là gì rồi sao? !
- Rống!
Bên ngoài đột nhiên truyền ra một tiếng long ngâm chấn thiên, giống như thanh âm thiên địa, truyền khắp toàn bộ thế giới.
Bên trong Á Long giới vô số á long thú đều nằm sấp xuống đất, ngẩng đầu kích động thành kính ngửa mặt nhìn lên bầu trời, toàn thân run rẩy.
Chủng tộc khác thì ngẩng đầu nhìn lên, tâm thần có một cảm giác sợ hãi khó tả, áp lực nặng nề bao phủ trong lòng.
Phủ thành chủ, Lý Bình An dẫn mọi người đi ra đại điện, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
Bầu trời gió xoáy mây vần, một con cự long kim hoàng sắc bay múa, toàn bộ sinh linh trong thế giới chỉ có thể nhìn thấy chỉ lân phiến trảo, không thể quan trắc toàn cảnh.
Thiên âm vang lên:
- Là ai giết con ta?
Trong thế giới đông đảo sinh linh đều xôn xao, có Hoàng Kim Cự Long bị giết?
Ngang!
Ngao!
Rống!
Vô số á long thú ngẩng đầu gầm rú phẫn nộ, bọn chúng luôn coi cự long tộc chính là chủ nhân, Hoàng Kim Cự Long càng là chủ nhân của chủ nhân, bây giờ lại có người giết chủ nhân vĩ đại? !
Không thể tha thứt - Nếu vẫn không xuất hiện, ta sẽ đánh nát cái thế giới này!
Hoàng Kim Cự Long gầm lên giận dữ, bàng bạc sát ý úp xuống.
Phía dưới chúng sinh quỳ xuống, thút thít, cầu xin tha thứ, tiếng rên rỉ vang vọng toàn bộ thế giới.
Bạch Cẩm rúc người sau lưng Lý Bình An, nhỏ giọng nói:
- Sư gia, ngài còn không xuất thủ sao?
Lý Bình An nói:
- Thanh Thạch, ngươi đi!
Thạch Hạo gật đầu kêu lên:
- Vâng!
Rồi hóa thành một vệt kim quang phóng lên tận trời, vọt thẳng trong mây, ngăn trước mặt Hoàng Kim Cự Long.
Long Bá đột nhiên trừng lớn long nhãn, phẫn nộ kêu lên:
- Là các ngươi! Đạo Môn!
Thạch Hạo lớn tiếng nói:
- Bần đạo Thanh Thạch phụng sư mệnh đến đây trấn áp ngươi.
Toàn bộ bách tính Lâm Uyên thành lên tiếng kinh hô, mặc dù người khác không biết Đạo Môn nhưng bọn hắn biết! Thành chủ đại nhân và Bạch Cẩm công tử xuất thân từ Đạo Môn, lại liên tưởng đến chiến đấu vừa phát sinh tại bờ biển, mọi người run run, khó tin suy nghĩ, người giết Hoàng Kim Cự Long không phải là thành chủ đại nhân hả? Cũng có thể là Bạch Cẩm công tử.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận