N
guyên là ở cõi âm, các vong hồn cũng phân trên dưới như người trên trần gian, trong đó căn cứ quan trọng bậc nhất là dương khí còn nhiều hay ít, bởi vậy mới có chuyện ma nữ quyến rũ trai tráng để hút lấy dương khí của họ. Căn cứ thứ hai chính là thần khí của vong khi còn tại thế, người khi sống có thần khí cao thì khi chết đi vong càng mạnh. Chỉ dựa vào yếu tố thần khí này cũng có thể sơ bộ phân loại các vong.
Trong các loại ấy, đứng đầu là "đế vong". Đế vong có thể làm chuyện lấp bể dời non, đây là các hồn của vua chúa chết đi. Loại này cực hiếm gặp, vì các vua chúa thường được chôn cất trong lăng mộ cực kỳ kiên cố, không bao giờ phải lang thang không nhà không cửa. Thêm vào đó, vua chúa đều được ma chay cực kỳ trọng thể, đại lễ cầu siêu cực kỳ long trọng, lễ vật tuyệt phẩm thiên hạ, cho nên các bậc ấy siêu thoát nhanh chóng, còn đâu trên thế gian mà lưu lạc? Đế vong thường chỉ xuất hiện khi vua chúa bị lật đổ, lăng mộ bị tàn phá, thi thể bị trấn yểm. Khi ấy giống như vua mà bị truất ngôi, dù không còn trên đỉnh cao muôn trượng nhưng thần khí vẫn còn mang trong mình. Thế gian có thiên giới, âm giới và trần giới. Vua trần giới tuy thấp hơn diêm vương - vua chốn âm giới - một bậc, lại thấp hơn ngọc hoàng - vua thiên giới - hai bậc, nhưng nếu xét trong các vong hồn thì đây là loại mạnh nhất. Loại vong này có khả năng hiệu triệu được muôn vạn âm binh về hầu dưới trướng. Nếu có được một đế vong chẳng khác gì có được thiên binh vạn mã. Loại vong này đã cực kỳ hiếm thấy, lại chỉ có thể dùng trận dụ chứ không thể dùng trận chế bởi pháp lực của đế vong là vô cùng vô tận. Trong giới huyền thuật cũng chưa từng có ai trấn áp được đế vong.
Loại vong được xếp thứ hai chính là "soái vong". Soái vong thường là những vong hồn của các tướng cầm quân ra trận, chết trên sa trường. Không phải tướng nào cũng có thể thành soái vong, mà tướng ấy khi sống phải đủ oai dũng. Có những người vì gia thế mà được phong tướng, có những người vì nịnh nọt mà mua được danh. Có điều nếu tài lược, dũng khí không đủ, cũng không thể thành soái vong. Ngược lại, nhiều khi có những người tuy ở địa vị thấp kém nhưng hội đủ thần khí thì khi chết đi vẫn có thể trở thành soái vong. Tuy thế, những trường hợp ấy không nhiều. Thường thì khi dũng tướng chết đi, linh khí vẫn còn, lại bị chết tức tưởi nên ngàn thu di hận, hồn không siêu thoát được. Đây chính là loại vong mà các thầy phù thủy đều muốn thu nạp được, cũng chính là vong mà gã phù thủy cao gầy này đang gặp.
Vì đế vong cực hiếm nên ít khi được đề cập. Thường thường người ta chỉ coi soái vong là đỉnh cao của âm binh. Có được một vùng như thế, sức mạnh như ngàn vạn âm binh. Có điều, để phục được một vong như vậy thực không dễ gì, vong mạnh thường không chịu quy phục thầy, phù thủy phải đem tính mạng ra đánh cuộc.
Gã phù thủy cao gầy đang trong tình trạng đối mặt với soái vong. Gã biết để thắng soái vong có hai cách, một là dùng chính âm binh mình có, hai là phải có bảo bối thâu ma. Nếu dùng chính âm binh của mình thì cũng có hai cách, hoặc là số lượng phải đông đảo, bức soái vong vào thế "hổ dữ thua bầy chó", hai là phải có một soái vong mạnh hơn soái vong đang muốn thu. Phù thủy cao gầy trông thấy ánh sáng tía phát ra từ vong trước mặt thì biết soái vong mình đang gặp mạnh mẽ vô cùng, pháp thuật cao thâm khó lường, nếu không thu được thì tính mạng chỉ còn trông chờ vào bùa yểm thân. Thành ra gã đã chuẩn bị một trận tử chiến. Gã đột nhiên thét:
- Tan!
Lập tức, các bóng sáng mờ nhạt xung quanh dần tản ra hết, sau thời gian uống cạn chén rượu, bên cạnh hố chôn xác chỉ còn lại thầy và soái vong kia.
Soái vong vẫn lắc lư như chờ đợi, như thách thức. Hoặc giống như nó đang chờ đợi phù thủy dọn sạch sẽ sân bãi để chiến đấu một trận cho sảng khoái. Thực ra gã phù thủy lo rằng quanh mình quá nhiều vong lạ thì lúc giao đấu dễ bị vong nhập, thành ra mới phải giải tán đám vong đã thu nạp kia.
Soái vong thừa biết chuyện đó, có điều, soái vong ấy cũng thực oanh liệt, tuyệt đối không thèm thừa cơ lấn lướt. Ngẫm ra thì đúng là chỉ có thể giết được tấm thân người uy dũng, chứ nào có thể diệt được thần oai kẻ anh hùng.
Phù thủy thấy thế cũng ngấm ngầm cảm phục. Bèn lớn tiếng nói:
- Tại hạ là Cao Tiến, ngụ tại Đông Kinh, hành nghề được hai mươi ba năm, binh tướng không nhiều, chỉ có năm trăm. Xin tướng quân cho biết tên. Nếu tướng quân đồng ý, hãy cùng tại hạ làm việc lớn, không dám phân cao thấp, không kể đến cách biệt âm dương, từ giờ coi nhau như bằng hữu. Về sau chúng ta có phúc cùng hưởng, có họa cùng chia. Khi thành việc lớn, tại hạ sẽ lập miếu, xây đền, không dám nuốt lời.
Giọng nói của Cao Tiến mấy câu đầu cực kỳ đanh thép, mấy câu sau lại cực kỳ mềm mại, có lúc hơi uốn éo như đàn bà, đây chính là thuật mê vong của Cao Tiến. Trong câu nói này vừa có ý trọng vừa có ý đe. Đối với hạng vô danh tiểu tốt thì đời nào được thầy phù thủy hỏi đến xuất thân, sự nghiệp khi còn trên trần thế. Hơn thế nữa, phù thủy là tướng, âm binh là quân, đời nào có cái nhẽ không phân biệt chủ tớ? Đó chính là ý trọng. Ý đe ở đây là nói rõ cho đối phương biết trong tay mình có đến năm trăm tinh binh, cứ theo cái phép tuyển binh mà Tiến làm nãy giờ, có thể hiểu năm trăm âm binh này đều thuộc hạng ma lực cao cường. Ý Cao Tiến muốn kết hợp trận chế và dụ làm một, "tiên lễ hậu binh", dụ được thì dụ, không dự được thì quyết chiến.
Soái vong đáp:
- Ta là Thuận Thiên Khải Vận Đại Nhân, tên Nguyễn Danh Phương, cái thứ mèo què như người mà cũng dám thu ta sao?
Tiếng của vong phát ra không rõ ràng, giống như tiếng ừ hữ của người đang buồn ngủ, mỗi câu mỗi chữ đều khó khăn. Cao Tiến nghe nói thì giật mình kinh hãi, gã biết rất rõ thân thế người này. Nguyễn Danh Phương khi còn sống từng thống lĩnh mấy vạn quân nổi dậy, lập một triều đình ngay gần kinh sư, chúa Trịnh hao tổn bao tâm trí mới hàng phục được.
Mặc dù Phương xuất thân giặc cỏ nhưng sự nghiệp lẫy lừng, uy chấn cả một vùng, âu cũng là bậc anh hùng trong thiên hạ. Không ngờ đến gần ba mươi năm sau, linh hồn y vẫn chưa siêu thoát, vất vưởng đến đây. Mặc dù Phương xưng vua nhưng danh không chính ngôn không thuận, thời gian quá ngắn, thành ra vong mới chỉ đạt mức "soái" chứ chưa được mức "đế".
Cao Tiến xem ra vong này mạnh lắm, nhưng một là đã cưỡi trên lưng hổ, không thể xuống giữa chừng, hai là bất cứ phù thủy nào cũng mong có được một vong mạnh như thế. Ngẫm ra, đây chẳng phải vận may trời cho gã sao?
Nên nhớ rằng, các vong cực kỳ oán hận những trận chế, cũng như người ta sẽ oán hờn những kẻ khi không bắt mình về làm nô lệ. Lúc này, xem lời lẽ của Phương thì khó có thể dùng trận dụ được. Cao Tiến không nói nữa mà hú một tiếng dài, ném ra vật gì đó. Tiếng hú này làm cho Quyết nằm dưới hố ù cả tai, mắt tựa hồ cũng mờ đi. Trong tiếng hú vẫn nghe tiếng cười ha hả ma quái như nhạo báng của Phương.
Qua một lúc, lại có tiếng gió. Quyết có cảm giác dường như một đám vong khác đang tụ đến. Chỉ khác là đám vong này không ồn ào như đám trước. Hắn đưa mắt nhìn quanh, lập tức thấy rất nhiều bóng trắng xung quanh Tiến. Đám vong này sáng hơn hẳn đám vong khi nãy, đi lại có hàng lối chỉnh tề, tuần tự, khoảng cách vong trước vong sau đều đặn, không sai lệch một tấc, giống như một đội quân được huấn luyện rất tinh nhuệ, thiện chiến. Đội quân này tiến đến gần Phương thì chia làm năm tốp, bốn tốp vây lấy Phương, một tốp lại tách ra tập trung bảo vệ Tiến.
Phương vẫn cười ha hả, bóng tía tách ra một đốm nhỏ bằng nắm tay. Cái đốm này lóe sáng rồi lao về mé tây bắc. Đốm sáng vừa lao đến vòng vây, lập tức có vài bóng trắng tan mất. Rõ là năng lực của soái vong quá mạnh mẽ, chỉ trong chớp mắt, Phương đã hạ được bảy tám âm binh của Tiến. Cao Tiến vừa mừng vừa lo, biết mình gặp được một vong cực quý.
Tiến vẫn giữ phong độ của một tay lão luyện. Mặt không biến sắc, giọng không rung động, gã liên tục tụng niệm để tăng cường ma lực cho binh lính. Đột nhiên, gã hô lớn:
- Nhập!
Lập tức, cứ năm bóng sáng dồn lại thành một. Đây chính là phép dụng binh rất đắc ý của Tiến, gã gọi là "hợp hồn trận pháp". Trong trận này, cứ lấy sức năm binh hợp thành một bóng. Mỗi bóng như thế có sức mạnh bằng mười lần một âm binh. Như vậy, tuy quân số chỉ còn một phần năm nhưng thực ra, ma lực của toàn quân đã tăng lên gấp đôi so với bình thường. Lúc này cái đốm kia của Phương chỉ sáng hơn mỗi bóng của Tiến một chút.
Tiếp đến, Cao Tiến lại lấy một cái bình nhỏ màu xanh lục trong người, rót ra sau cái chén. Gã ném chén ra thành hai hàng, mỗi hàng ba chén, nước trong chén vương vãi trên mặt đất, tạo thành hai đường thẳng cách nhau một trượng, vong của Phương bị kẹp ở giữa hai đường thẳng đó.
Trong cái bình của Tiến nguyên là phân và nước tiểu của năm loại súc vật bao gồm dê, bò, lợn, trâu, ngựa, cùng với tiết của chúng. Thứ nước này vốn đã có tính trừ tà, lại được yểm thêm bùa của Tiến để tăng uy lực. Đối với soái vong, nếu chỉ riêng năm thứ phân, nước tiểu và máu của năm loại súc vật kia thì không chắc đã trấn được. Nhưng nước ấy lại được hòa thêm bùa của Tiến, thành ra soái vong không tài nào đến gần được hai đường song song đang vẽ trên đất. Giả như Tiến mà vẽ thành hình vuông hay tròn hoặc một hình đa giác kín thì vong sẽ bị nhốt trong đó. Nhưng khi ấy Tiến đang đứng đối diện vong, nếu gã vảy nước xuyên qua vong thì sợ vong bị tổn hại, hóa ra lại tự mình làm hỏng mất đồ quý.
Nguyễn Danh Phương lúc này bị hai vạch nước xú uế dồn ép, sức nóng từ thứ nước này bốc ra đã khiến y bỏng rát. Y rất lấy làm kinh hãi vì thông thường những thứ kỵ ma làm từ máu và chất thải động vật không có tác dụng với một soái vong như y. Không ngờ thứ nước hôi thối này của Tiến lại lợi hại thế.
Biết mình gặp phải tay cao thủ, không thể coi thường, y đành phải lùi về phía cách xa bàn lễ, định bụng từ đó thoát ra. Nào ngờ, ba tốp binh của Tiến đã nhanh như chớp chặn đường lui này.
Đột nhiên một ánh sáng tía từ thể của Phương sáng lóe lên, bắn tới phía đám âm binh đang chặn đường rút lui. Nguyên là Phương vận lực muốn đẩy tung đám quân này ra để mở đường máu chạy thoát.
Nào ngờ đám âm binh sau khi hợp nhau lại từng tốp năm binh một thì mạnh mẽ vô cùng. Khi Phương xuất chiêu, ánh sáng kia lao tới đụng vào bức tường âm binh thì chỉ có một vong đứng trực diện với Phương bị áp chế, tan biến mất. Số còn lại vẫn giữ nguyên đội hình, lấp kín cửa ra, lớp trước ken lớp sau dày đặc.
Bấy giờ nếu như Phương muốn phá vòng vây thoát ra thì bắt buộc phải áp chế hết toán binh có đến sáu bảy chục hợp vong này, mà đến lúc vượt được hết vòng vây, e rằng ma lực của y cũng suy sút trầm trọng. Điều đáng lo hơn là bức tường âm binh này không đứng yên mà dần di động tiến về phía Phương. Tuy bức tường ấy tiến chậm nhưng rất vững vàng. Tựa như nó lấy thủ làm công, không cầu thắng ngay mà chỉ ép Phương về phía bàn lễ.
Phương quay lại, thấy Tiến đang đứng giữa bàn, xung quanh có hai chục hợp binh bảo vệ. Lúc này Tiến đã lấy trong túi ra một cái túi đen rất nhỏ, trong túi có một viên tễ đen to bằng ngón tay cái. Bình thường, Tiến để cho mỗi âm binh trú ngụ trong một hạt đậu. Bởi vì vong không có thân, chỉ có thể, nên phải lấy hạt đậu làm nơi cho thể trú ngụ. Riêng viên tễ này là loại có ma dược rất mạnh, được điều chế cực kỳ công phu, chỉ dùng để chứa vong quý. Nó giống như một nhà ngục cho vong, có hấp lực rất lớn để triệu vong từ xa về quy phục, lại có thể giam vong không cho hiện ra.
Theo như tình thế trước mắt thì Phương bị đẩy dần về phía Cao Tiến, sớm hay muộn cũng bị bức phải gieo thể vào viên tễ kia. Tiến vừa lấy viên tễ ra, Phương đã biết thứ ấy chẳng hay ho gì cho mình, tốt nhất là nên tránh xa. Nhưng khi ấy Phương bị bức tường vong dồn ép, đành liều mình đối mặt với Tiến. Xem tình thế bấy giờ, y thấy có điều kỳ lạ là phần lớn âm binh đều dồn vào một phía, còn phía có Tiến thì chỉ có một toán nhỏ âm binh bảo vệ.
Nguyễn Danh Phương cũng không còn nhiều thời gian suy nghĩ, đành lao thẳng vào bàn lễ, định hất tung tất cả, tìm cách tháo thân. Nào ngờ, khi còn cách bàn chưa đến hai tấc thì y bị đẩy bật ngược lại, mạnh đến mức văng cả vào bức tường âm binh đối diện.
Lúc này Quyết nằm dưới hố, thấy từ đầu đến cuối những chuyện ấy. Đang lúc hết sức căng thẳng, không gian chợt trở nên im ắng, Quyết muốn ho một tiếng cũng phải cố nín lại, sợ mình phát ra tiếng động thì hậu quả khó lường.
Đột nhiên, có tiếng khóc sau lưng Tiến. Ban đầu tiếng khóc rất nhỏ, nhưng dần dần, tiếng khóc to lên, rõ ràng là tiếng khóc của một hài nhi. Từ sau lưng Tiến, xuất hiện một ánh sáng nhỏ. Cái ánh sáng này lơ lửng bay lên cao quá đầu Tiến rồi ngừng lại. Đây chính là báu vật hộ thân của Tiến. Bùa hài nhi.
Loại bùa hài nhi này thuộc hàng cực mạnh trong các loại bùa. Bùa này được chế từ thai nhi còn đang trong bụng mẹ, mà thai nhi này phải được lấy ra khỏi mẹ khi người mẹ vẫn còn đang sống, hay nói cách khác là mổ sống người mẹ để lấy ra, người mẹ không được chết cho đến khi hài nhi được lấy ra hoàn toàn. Tiếp đến, hài nhi bị đem hong khô trên bếp lửa, cuối cùng teo quắt lại, đặt vừa trong một ống nứa. Ống nứa này thường được thầy phù thủy đeo bên mình. Vì hài nhi chưa biết những hành vi tàn độc của người cha ruột nên theo lẽ tự nhiên, rất quấn quýt với người cùng máu mủ. Hài nhi vốn chết oan ức khi chưa được thấy ánh mặt trời, nên sức mạnh rất đáng sợ, sẽ theo bản năng mà bảo vệ phù thủy. Thế nhưng loại bùa này chỉ có tác dụng bảo vệ, không thể sai bảo vì hài nhi vẫn còn vô tri, không hiểu được chủ nhân muốn gì. Rốt lại, oán vong của hài nhi cũng chỉ được xếp vào hạng bùa chú hộ thân, không phải âm binh.
Vì cách chế bùa tàn độc như vậy, nên chế ra bùa hài nhi cực kỳ tổn hại âm đức, gần như có thể biết chắc khi chết đi sẽ bị quỷ dưới âm ty truy bắt ráo riết. Kẻ chế loại bùa còn dã man hơn cả loài thú vật, nếu không có chuẩn bị trước, sớm muộn sẽ bị đày ải vĩnh viễn dưới âm phủ.
Không rõ Cao Tiến đã chuẩn bị hậu sự cho mình ra sao, nhưng trước mắt, trong tay gã có báu vật yểm thân là bùa hài nhi đủ mạnh mẽ để áp chế vong của Nguyễn Danh Phương. Cứ thế này, Phương sớm muộn sẽ bị bắt về làm nô tướng cho Tiến. Phương lúc này như con thú bị dồn vào chân tường. Biết rằng không thể nào thoát được ở mặt có Cao Tiến, y đành phải cố gắng phá vòng vây dày đặc để thoát ra. Có điều đám hợp binh này được rèn luyện cực kỳ kỹ lưỡng, Phương liên tiếp áp chế được gần chục hợp vong nhưng cứ hết lớp này đến lớp kia, áp sát vào, đẩy Phương tiến dần đến phía Tiến.
Qua thời gian một tuần hương, Phương bị ép sát cách viên tễ kia không quá nửa trượng, phải vận hết ma lực mới không bị hút vào. Mà càng gần viên tễ, lực hút càng mãnh liệt. Thắng bại trận này đã rõ ràng, chỉ là hổ dữ bị dồn vào đường cùng vẫn xứng danh chúa sơn lâm, không đời nào cúp đuôi như giống chó, Phương vẫn cố gắng chống cự rất quyết liệt, lại có mấy vong nữa bị y tiêu diệt. Lúc này Tiến vừa mừng vừa lo, sốt ruột chờ đến khi thu được soái vong mạnh nhất trong đời gã.
Đột nhiên Tiến thấy trên mặt mát lạnh. Đó là một hạt mưa. Lại một cơn mưa tháng bảy. Cơn mưa lớn dần. Tiến cả kinh, gã biết rằng trận pháp này của mình thắng lợi một phần lớn là do hai vạch nước gã vạch ra trên mặt đất. Nếu như mưa xối trôi nước phép của gã, thì chuyện này kể như vuột mất một cơ hội lớn trong đời, khác gì Gia Cát Lượng tại Thượng Phong Cốc vây hụt Tư Mã Ý. Trong lòng bất an, Cao Tiến vội hô quân tiến gấp.
Nhưng một là Phương lúc này cũng nhận ra tình hình đột nhiên chuyển biến có lợi cho mình nên cố sức chống lại bức tường hợp binh. Thêm vào đó, tâm thần Tiến vừa hồi hộp vừa hoang mang, không giữ được thần thái như khi bước vào trận chiến vừa rồi, nên việc tụng niệm trợ lực cho âm binh cũng kém sút đi. Vì thế, bức tường âm binh bỗng kém uy lực hơn, bước tiến chậm hơn, cũng bị Phương áp chế nhiều hơn. Cứ trùng trình như thế thực là rất bất lợi cho Tiến. Chỉ trong khoảnh khắc, tình thế hoàn toàn thay đổi.
Lúc này trời đã chuyển mưa dữ dội, nước phép của Tiến bị trôi đi nhiều. Phương cả mừng, dồn hết lực nhảy vọt được ra khỏi hai hàng nước phép. Toán hợp binh cạnh Tiến lập tức xông lên phía trước, Phương cũng cực kỳ nhanh nhẹn chuyển hướng, nhắm thắng cái hố chôn xác mà băng qua.
Tiến thấy thế thì thất kinh, trong lúc cấp bách bèn nghĩ ra một kế. Gã tức tốc cầm viên tễ ném thẳng về phía Phương. Phương không ngờ Tiến chuyến đòn nhanh như thế, viên tễ bay tới, y liền bị hút lấy. Viên tễ theo đà bay thẳng vào hố chôn người, mất hút.
Tiến mừng lắm, định xua quân đi tìm. Nhưng vừa lúc đó có tiếng gà gáy. Đám âm binh lập tức nhốn nháo nhập vào các hạt đậu tránh ánh dương, tất thảy tập trung ngay ngắn trên bàn lễ.
Tiến chỉ còn lại một mình, không có ai trợ giúp, đành phải tự mình đi tìm viên tễ. Gã bịt mũi nhìn xuống hố, bỗng giật mình kinh hãi thấy trong hố có một thằng bé gầy quắt queo đang cử động. Thằng bé này còn sống, chính là Phạm Đình Quyết.
Một lúc sau, Tiến qua cơn kinh ngạc, liền mặc kệ thằng bé mà tiếp tục tìm kiếm. Chợt nghe tiếng Quyết thều thào nói:
- Ông... không tìm thấy đâu.
Tiến hỏi lại:
- Vì sao?
Đáp:
- Nước...
Tiến lấy nước cho Quyết uống, thầm lấy làm lạ, vì theo lẽ thường thì người đói đòi ăn chứ có đời nào đòi uống nước? Mà chẳng phải trời vừa mưa lớn hay sao? Gã đang phân vân thì lại nghe Quyết nói:
- Cho tôi... ăn... Tôi... sẽ... nói...
Tiến nghĩ gã ăn xin này nói những cuội, mục đích chỉ là muốn ăn cơm uống nước, thế nên gã cứ mặc kệ Quyết, chăm chú mò tìm. Tiến tìm một lúc lâu, đến lúc mặt đất đã sáng rõ mà vẫn chưa ra thì cực kỳ sốt ruột. Gã đành quay lại nói với Quyết:
- Nói đi, rồi ta cho ăn.
Quyết đáp:
- Ăn... Ăn đã...
Tiến thấy thằng bé này, cả người không có lấy một nhúm thịt, mắt lồi đến gần nửa tròng, chỉ là một bộ da bọc xương, chắc chắn đã phải chịu đói lâu ngày. Gã tìm nãy giờ không thấy viên tễ, nghĩ không chừng thằng nhỏ biết chỗ viên tễ ở đâu thật. Gã lại sợ nếu không khéo thằng nhỏ sẽ chết lịm đi. Suy đi tính lại, cuối cùng Tiến đành phải nhượng bộ mang đồ lễ đến cho Quyết ăn.
Đầu tiên gã đưa Quyết một bát cháo. Gã biết rõ, những người đói lâu ngày rất dễ chết vì ăn quá no, khi ấy ăn cháo là hợp nhất. Vừa khéo trên bàn cúng bày sẵn mấy bát cháo để cúng vong, nên Tiến đưa cháo cho Quyết ăn trước.
Quyết cầm bát cháo húp lấy húp để, dù chỉ là cháo trắng lẫn với nước mưa nhưng có lẽ đối với Quyết đây chính là món ngon nhất trên đời. Chỉ trong chốc lát, hắn đã ăn hết một bát cháo lớn. Hắn đưa tay xin thêm một bát nữa, Tiến liền đưa hắn một bát nhỏ hơn, Quyết cũng húp hết. Qua một lúc, Tiến vặn hỏi, Quyết ngập ngừng rồi nói:
- Tôi... Tôi...
Tiến thấy Quyết ấp úng không thành câu thì sốt ruột đoán rằng mình bị tên ăn mày này lừa bịp. Gã quát:
- Làm sao???
Tiến quát to quá khiến Quyết càng hoảng sợ, hắn nói:
- Tôi nuốt mất rồi!
Nguyên là, khi Tiến ném viên tễ về phía Phương, hút Phương vào đó, viên tễ cũng theo đà bay thẳng về phía Quyết. Lúc đó, Quyết thấy Phương lao thẳng về phía mình đang há hốc mồm sợ hãi, viên tễ vừa vặn bay thẳng vào miệng Quyết.
Theo phản xạ, Quyết nuốt luôn viên tễ đó. Có điều viên tễ ấy to quá khiến cho hắn mắc nghẹn, cần uống nước để nuốt trôi. Bởi vậy mới có chuyện người sắp chết đói đòi uống trước khi đòi ăn. Tiến ngẫm một lúc, nhận ra được chân lý này, vừa tiếc vừa tức, dang tay tát Quyết một cái đánh bốp.
Qua một lúc, ánh mắt gã chợt dịu bớt sát khí. Gã thở dài:
- Âu cũng là số!
Cao Tiến chẳng nói chẳng rằng, lấy một bao tải lớn, vài thứ thức ăn bỏ vào trong đó. Xong xuôi đâu đấy, gã gói ghém đồ đạc, nắm lấy tay Quyết kéo đi.
Cao Tiến chọn một gốc cây lớn, ngồi xếp bằng dưới đó. Mắt gã lim dim, tay chắp trước ngực, tọa thiền. Quyết cũng mệt mỏi sau một đêm không ngủ, bèn nằm dài xuống cỏ, ngủ thiếp đi.
Đợi đến trưa, liệu chừng Quyết đã hồi sức, Cao Tiến lấy thức ăn trong bao tải ra, cho Quyết ăn một bữa thỏa thích. Gã chỉ ngăn Quyết lại khi thấy hắn ăn quá nhiều. Số đồ cúng đã mang ra dùng cho lễ thu âm binh, bình thường Cao Tiến cũng không động đến, nhưng vì có Quyết nên gã mang theo một ít, thấy Quyết ăn xong vẫn còn khá nhiều, Cao Tiến bèn đem vứt ngoài đường.
Lúc đó, dân đói đang đầy đường, bỗng dưng lại bắt gặp thức ăn, ngay lập tức mọi người tranh nhau cướp lấy. Xung quanh chỗ thức ăn Tiến vứt ra, chẳng bao lâu người đói đã tụ lại thành vòng trong vòng ngoài, tranh giành kịch liệt. Cảnh tượng này, chắc cũng không khác cảnh các vong hồn tranh nhau đồ ăn người ta cũng ma tối hôm qua là bao. Ngẫm cũng thật nực cười, dương gian sắp biến thành âm giới rồi chăng?
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận