Đ
iều nguy hiểm nhất của phép trị tà vừa rồi thực ra không phải là dẫn đến tử vong cho người bệnh, mà là khiến người ấy trở nên điên điên khùng khùng, sống dở chết dở. May mắn thay, qua mấy tuần hương, Quyết thấy trong người dần khá lên rất nhiều. Chỉ hết nửa buổi chiều, Quyết đã có thể ngồi dậy nói chuyện như thường.
Bấy giờ Chử Cao Thủy mới kể lại lần lượt chuyện từ khi Quyết ở chỗ Nguyễn Trác về đến đây như thế nào, được chữa trị ra sao.
Được những người xa lạ hết lòng hết dạ cứu chữa, Quyết rất cảm kích, cứ luôn miệng lẩm bẩm cảm ơn.
Bất chợt nhìn về phía Ngọc, hắn sực nhớ ra một chuyện, bèn thưa với cụ Trác:
- Thưa cụ, cháu còn một việc muốn nhờ cụ giúp cho...
Cụ Trác đáp:
- Được, con cứ nói.
Quyết nói:
- Người bạn cháu đây, vốn có một người em trai...
Đến đây, Quyết kể lại sự tình em trai Ngọc cho cụ Trác nghe, mong muốn nhờ cụ giúp chữa cho em Ngọc trở lại thành người.
Cụ Trác nghe xong liền nói:
- Thì ra người hóa hổ ở nhà Cao Tiến, mà lần trước cháu kể chính là em của cô gái này.
Rồi cụ quay sang Ngọc:
- Việc chữa cho em cháu, không hẳn là không có cách. Có điều, trước hết phải tìm được người về đây xem thế nào đã, nếu không cũng chỉ là chữa bệnh bằng miệng mà thôi.
Ngọc nghe thấy thế cả mừng, dù cơ hội tìm được người chỉ mong manh như sợi chỉ, nhưng dù sao biết có danh y có thể chữa được bệnh cho em mình thì cũng đã là điều quá may mắn rồi.
Mọi người đang ngồi nói chuyện, chợt bên ngoài lại có tiếng báo:
- Bẩm, phủ chúa có chuyện gấp.
Bấy giờ Chử Cao Sơn vẫn đang nằm nghỉ dưỡng sức, ở trong phòng chỉ có Chử Cao Thủy là người đứng đầu, liền truyền cho vào. Tên lính hầu mặt mày tái mét, thở hổn hển bẩm báo:
- Bẩm, bên phủ liêu xảy ra chuyện lạ lùng, một người hầu gái của Trịnh Cán công tử đột nhiên biến thành hổ. Con hổ này to lớn vô cùng, lại nhanh nhẹn, mạnh mẽ, túc vệ quân không sao ngăn lại được. Những kẻ bị nó cắn phải, lập tức lăn ra giấy đành đạch, chỉ một chốc lát sau đã hóa thành hổ. Bây giờ bên phủ có đến mấy chục con như thế. Hiện Tuyên phi, công tử và mấy người lính hộ vệ đang chốt chặt cửa, trốn trong cung. Có điều, chỉ sợ chúng phá được cửa mà xông vào.
Chử Cao Thủy nói:
- Lũ ngốc này không biết dùng tên hay sao?
- Bẩm, hiện quan hộ thành đang điều thêm binh tới, lập tiễn trận bắn tới tấp, nào ngờ lũ dã thú này nhanh nhẹn vô cùng, tên bắn tới chúng đều tránh được cả. Tình hình khẩn cấp, mong ngài tới gấp giúp cho.
Chử Cao Thủy lại hỏi:
- Chẳng phải các em ta đang ở bên đấy sao?
Vừa lúc ấy, bên ngoài lại có một tên lính chạy đến báo:
- Bẩm, bên cung của Các phi có biến.
Chử Cao Thủy cả kinh, giục:
- Nói mau, có chuyện gì?
- Bẩm, xung quanh cung của Các phi bây giờ có đến mấy nghìn vong tụ tập. Bọn này rõ ràng không phải là vong bình thường, mới đầu ma lực của chúng rất tầm thường, không vượt qua được bùa yểm. Có điều, từ giờ tý trở đi, pháp lực bỗng mạnh mẽ phi thường, chẳng những phá được bùa yểm mà còn có thể hợp lực đả thương một trong ngũ tứ quỷ. Hiện giờ tình hình rất nghiêm trọng. Ba đại gia đang tạo thế thủ, chống lại cả ngàn vong dữ. Xin ngài sang gấp giúp cho.
Chử Cao Thủy nhíu mày, trầm ngâm suy nghĩ hồi lâu. Chợt nghe một tiếng thở mạnh phía sau lưng mình. Gã quay lại thì thấy Chử Cao Sơn đã ngồi dậy từ khi nào, nhìn vẻ mặt gã, dường như những chuyện khi nãy gã đều đã nghe cả.
Bấy giờ người Chử Cao Sơn đẫm mồ hôi, mặt mày tái nhợt, hiển nhiên còn yếu lắm. Gã nói:
- Ta sang cung thế tử, em tới cung Các phi.
Chử Cao Thủy quay lại, vừa đỡ anh vừa nói:
- Anh vẫn còn chưa khỏe, sang đấy chẳng phải là liều mình lao vào chốn hiểm nguy sao? Chi bằng anh cứ ở nhà, em sang cung Các phi.
Chử Cao Sơn đáp:
- Không được, nhà ta giữ trọng trách bảo vệ nhà chúa. Nếu bên ấy có bề gì mà ta lại không có mặt thì thực khó ăn nói.
Chử Cao Thủy lại đề nghị:
- Vậy em sang cùng anh.
Chử Cao Sơn nói:
- Mấy anh em đang bị vây khốn nơi ấy, hai anh em ta cùng sang cả cung thế tử, rủi mà có điều gì, chẳng phải là ân hận lắm sao?
Chử Cao Thủy đáp:
- Anh đi một mình như thế, khác gì tìm tới cái chết?
Chử Cao Sơn cố ngẩng cao đầu cười ha hả, nói:
- Ta mười ba tuổi đã bắt đầu giết quỷ, đến năm mười sáu đã có thể hàng phục chúng. Lũ mèo hen này, làm gì được ta?
Chử Cao Thủy biết không thuyết phục được huynh trưởng, bèn vâng mà rằng:
- Vậy anh mang theo ngũ nhị quỷ của em mà hộ thân.
Sơn đáp "được," rồi lập tức giục Thủy đi nhanh. Thủy tuân mệnh mà hành sự.
Nào ngờ Thủy đi được một lúc, Chử Cao Sơn ben hú một tiếng dài, triệu ngũ nhị quỷ tới. Đây chính là năm con quỷ theo hầu Chử Cao Thủy để lại, đang đứng đợi lệnh trước cửa.
Chử Cao Sơn lớn tiếng:
- Mau đuổi theo hộ vệ chủ các ngươi.
Cụ Trác đứng bên cạnh Chử Cao Sơn bấy giờ mới hiểu ý gã. Chử Cao Sơn đã quyết sẽ cùng với ngũ đại quỷ và đám quỷ nuôi trong nhà sang ứng cứu cho cung thế tử. Việc này rất mạo hiểm, bởi quỷ chỉ nghe người điều khiển chúng, nếu chẳng may người khiến quỷ bị tử thương thì lập tức đám quỷ sẽ trở lại với bản tính hung hãn của chúng.
Cụ Trác biết Chử Cao Sơn ít khi nghe người ngoài, chỉ dám nói:
- Việc này, ngài phải hết sức cẩn thận.
Ngọc thấy việc này liên quan đến người hóa hổ, đương nhiên không thể không đi theo, đang định xin đi cùng thì Chử Cao Sơn bảo Quyết:
- Cháu sớm hay muộn cũng phải lâm trận, lần này có thể theo ta quan sát, nhưng nhớ, chỉ được đứng ở xa mà xem thôi, nếu có chuyện gì phải chạy cho nhanh.
Thực ra Chử Cao Sơn hiểu rõ, Chử phủ bấy giờ trống không, Quyết ở lại còn nguy hiểm hơn theo gã. Quyết gật đầu ngay, hắn nói:
- Xin cho Ngọc đi cùng cháu, cô ấy biết võ công, có thể bảo vệ cháu nếu cần.
Chử Cao Sơn lắc đầu ngao ngán:
- Người Phạm gia mà lại phải nhờ đến một con bé nhỏ như chim chích bảo vệ. Có thời gian, ta phải chỉ cho cháu về pháp thuật mới được. Có điều, phép tu của hai nhà khác nhau, pháp thuật cũng có khác, hơi khó, hơi khó...
Chử Cao Sơn vừa lẩm bẩm, vừa đi ra cửa lớn.
Phủ nhà họ Chử rất gần phủ liêu, bởi vậy, mấy người cưỡi ngựa phi nước đại, chỉ trong khoảnh khắc đã tới cung thế tử.
Phủ chúa Trịnh đương nhiên cực kỳ đồ sộ to lớn, nguy nga lộng lẫy nhất kinh thành bấy giờ. Phủ gồm ba cửa, Chính môn phía nam, Tuyên Vũ ở phía đông, Diệu công ở phía tây. Phía bên trong phủ có đến hơn năm mươi cung điện lớn nhỏ.
Từ xa mấy dặm đã nhìn thấy một bức tường hoa cao mấy trượng, đồ sự chẳng khác gì vòng thành Đại La bên ngoài Thăng Long. Trên bức tường này, chằng chịt những cây leo nở hoa đủ màu, từ bên ngoài nhìn vào cực kỳ trang nhã.
Trước phủ chúa là một bãi cát lớn, xung quanh được bao bởi một bức tường đá dày mà thoải vào trong, mặt thoải được tạo thành từ các bậc thang lớn. Những bậc thang này dài và cao hơn các bậc thang bình thường, đủ để một người có thể ngồi trên đó thoải mái. Ở giữa bức tường là một đài lớn cũng được xây bằng đá, cao có đến chục trượng, trên đó có xây một lầu lớn, mái ngói đỏ tươi.
Cái sân lớn này chính là nơi thao luyện quân của chúa Trịnh, những bậc thang đá kia chính là nơi ngồi dự của các quan võ trong triều. Đài đá kia là nơi chúa ngồi những lúc duyệt binh. Bên cạnh thao trường này còn có khu vực nuôi và huấn luyện voi chiến rộng đến mấy dặm vuông, mé phía đông còn có một kho thuốc súng lớn nhất Đàng Ngoài bấy giờ. Ngựa phi nước đại qua khoảng sân lớn này cũng phải mất một lúc lâu.
Chử Cao Sơn phi ngựa đến Chính môn. Chính môn nằm phía nam phủ Chúa, được xây cao đến mấy trượng, mái ngói cong vút được chạm khắc cầu kỳ, bên trên được bài trí các tượng linh vật rất uy nghiêm. Hai bên cửa có cặp sư tử to lớn, thần thái cực kỳ hùng dũng oai vũ. Cặp sư tử này được tạo thành từ loại đá quý vùng Tây Bắc. Nghe nói ban đêm chúng có thể phát sáng, những đêm mùng một, ngày rằm còn có thể hóa thành vật sống, tuần hành xung quanh phủ. Lại nghe nói cặp sư tử này mỗi lần hiển linh như thế lại tàn sát những vong hồn vật vờ xung quanh phủ chúa. Trên cổng thành, lính tráng đông đúc, gươm giáo sáng quắc một vùng, oai khí ngợp trời.
Chử Cao Sơn được chúa yêu dùng, trong phủ liêu ai cũng quen mặt. Vừa thấy gã từ xa, quan binh giữ cửa đã vội vàng mở cổng, rồi quỳ sụp xuống nghênh đón.
Chử Cao Sơn thúc ngựa qua cửa, Ngọc, Quyết và đám quỷ theo hầu Cao Sơn theo sát đằng sau. Vừa vào trong phủ, Quyết đã thấy choáng ngợp. Một mùi hương ngào ngạt lan tỏa làm ngất ngây lòng người. Quyết thấy bên trong cây cối xanh tươi, hoa nở rực rỡ khắp nơi, chim kêu, vượn hót không dứt. Đây đó là những hồ nước, cá tung tăng bơi lội. Lại có những hòn giả sơn cao lớn nhìn rất thích mắt. Tưởng như mấy người vừa lạc bước vào tiên cảnh.
Chử Cao Sơn thấy bốn mặt xung quanh cung thế tử đều đóng chặt, quân hộ thành chia làm bốn hướng thủ kỹ cả bốn cổng. Mỗi ưu binh đều đội một chiếc nón viên cơ, mình mặc áo da trâu. Người nào người nấy cao lớn lực lưỡng, gươm giáo sáng quắc, đứng ở vòng trong. Ở vòng ngoài là đám quân chi viện được điều động về, trên đầu mỗi người đều đội một trách màu đỏ thường gọi là Kê quan cân. Đám binh chi viện quân số cũng đến mấy nghìn người, những cái trách của họ đỏ rực cả một khoảng không gian.
Tướng thủ thành khi ấy tên là Vũ Tín Trung, thường được gọi là "hắc hổ tướng". Quyết từ xa thấy người này thân hình to lớn vạm vỡ, da đen như tượng đồng đen. Gã cưỡi một con ngựa ô mình bóng mượt như bôi mỡ. Đầu gã đội mũ son bạc đính hồng mao, bên trong mặc giao lĩnh đỏ, ngoài khoác bộ giáp trụ dũng mãnh. Bên hông gã đeo kiếm vàng, tay cầm một cây phủ nặng có đến trăm cân, khắc hình đầu một con sư tử há rộng miệng. Người này đứng giữa ba quân mà tiếng quát sang sảng như chuông đồng, đứng xa mấy dặm cũng nghe rõ mồn một.
Vũ Tín Trung thấy Chử Cao Sơn mặt mũi xám xanh, không còn chút khí sắc nào thì hơi ngạc nhiên, nhưng thấy tay cao thủ về hàng yêu diệt quỷ, tiếng tăm lẫy lừng như Chử Cao Sơn đến, gã mừng lắm, chắp tay nói:
- Ngài đã đến thì thực may quá. Chúng tôi không sao xông vào được, mỗi lần vào lại bị bọn hổ vồ mất người, người nào bị vồ, chỉ sau một tuần hương lại hóa hổ, thành ra quân vào càng nhiều thì bầy hổ càng đông, nhất thời tôi không dám đưa thêm quân vào nữa. Bây giờ tính ra trong đó có đến ba chục con hổ.
Nguyên là sau vụ án Canh Tý, Đặng Thị Huệ có ý lo sợ nên xin Trịnh Sâm xây cung thế tử cực kỳ kiên cố, tường cao mấy chục trượng, cửa dày mấy gang tay, vững chắc như thành trì, để đề phòng có biến loạn. Vậy nên những người ở trong đóng chặt cửa, cố thủ mà bên ngoài lại bế quan thì có thể giam hãm đám mãnh thú này.
Chử Cao Sơn hỏi:
- Dùng tên bắn thì sao?
Trung đáp:
- Đám thú vật này nhanh nhẹn né được, vả lại tên bắn trúng người chúng đều nẩy bật ra, như thể da thịt chúng bằng sắt thép vậy.
Chử Cao Sơn lại hỏi:
- Voi đã được điều đến, sao không vào cứu người?
Trung đáp:
- Đều bị đám hổ giết hại cả. Nãy có năm thớt voi, bây giờ chỉ còn lại một, tôi giữ lại biết đâu ngài có việc dùng tới.
Chử Cao Sơn đáp:
- Tốt, vậy ta dùng voi xông vào trước.
Cánh cổng lớn vừa mở ra, Chử Cao Sơn đã thúc voi xông qua cổng. Khi con voi đang đứng giữa cổng, có ba con hổ đã chồm tới. Cánh cổng gỗ không tài nào đóng lại được vì vướng con voi ở giữa. Con voi này là voi chiến, đã trải nhiều trận nên không hề nao núng, lập tức giường cặp ngà sắc nhọn hướng về phía cổ họng một con hổ mà đâm tới.
Nào ngờ, con hổ nhanh nhẹn vô cùng, trong phút chốc đã đưa chân trước chụp lấy cặp ngà, lấy đó làm điểm tựa, vọt thẳng lên chỗ Chử Cao Sơn. Hai con còn lại cũng thuận thế vọt lên, nhưng thoắt một cái đã vượt qua người Chử Cao Sơn, ý chừng muốn vọt ra ngoài.
Chử Cao Sơn cả kinh, không ngờ giống mãnh thú này lại có thể phản ứng nhanh nhẹn mà liều lĩnh như thế. Nhưng là một tay từng trải, gã lập tức chĩa mũi gươm thẳng vào yết hầu con hổ vừa vượt qua cặp ngà voi. Tay trái gã vươn ra chụp lấy một con hổ vừa lướt qua mình. Con hổ thứ ba đã lách qua được khe cửa lao tới đám lính canh ở ngoài.
Con hổ phía trước đạp chân trước lên đầu voi, dừng lại khi chỉ cách mũi gươm vài tấc. Đột nhiên, nó quay người, quất mạnh đuôi về phía Chử Cao Sơn.
Chử Cao Sơn vội gập tay về đỡ mặt. Người gã còn yếu nên mặc dù chặn được lực quật từ đuôi con hổ nhưng cả cánh tay cũng đau buốt, tê dại, thanh kiếm trên tay rơi xuống đất. Đúng lúc ấy, con hổ đang bị gã túm lấy chân sau giãy mạnh một cái, tay trái Chử Cao Sơn tuột khỏi chân nó, gã loạng choạng mất thăng bằng. Con hổ phía sau liền nhảy ra khỏi cánh cổng.
Con hổ phía trước Sơn vẫn giữ thăng bằng được trên đầu voi, nó quay mình lại, tát mạnh vào mặt Chử Cao Sơn. Cú tát này ngoài lực đạo còn có móng vuốt sắc nhọn, nếu Chử Cao Sơn lại đưa tay ra đỡ thì hiển nhiên gã sẽ bị thương.
Từ dưới đất, một con quỷ thấy thế nguy, bèn vọt lên mình voi, rồi nhảy ra chắn ngay trước mặt Chử Cao Sơn, lãnh trọn cú tát này. Con hổ dù đang đứng chênh vênh trên đầu voi, nhưng cú tát này vẫn mạnh kinh hoàng. Chỉ nghe roạt một tiếng, từ cổ con quỷ, máu vọt ra thành dòng, tuôn xối xả, trong tích tắc đã thấm đỏ cả mình nó.
Chử Cao Sơn thấy vậy, liền nắm chặt lấy mình voi, đu người, dùng cả hai chân đạp thẳng vào con hổ. Con vật vốn ở trên đầu voi đã khó giữ thăng bằng, lại vừa mới tấn công con quỷ, cuối cùng lại bị Chử Cao Sơn đá trúng, liền lăn xuống đất.
Con quỷ loạng choạng đứng không vững, cũng ngã xuống theo. Bầy hổ ở dưới như đã chờ đợi sẵn, lập tức bu lại xâu xé con quỷ.
Con quỷ này vẫn còn sức vùng vẫy, lăn lộn chống chọi với đám mãnh thú, nhưng một là nó đã bị thương, hai là địch quá nhiều, cứ như tình hình này thì chỉ trong chốc lát sẽ bị bầy hổ xé xác.
Con quỷ vừa cứu chủ nguyên được phong là "Chử gia đệ nhất quỷ" bởi nó có sức mạnh và pháp thuật cao nhất trong ngũ quỷ của Chử Cao Sơn, được gã rất yêu quý. Chử Cao Sơn thấy con quỷ yêu bị nạn như thế, trong lòng rất kích động, liền hô bốn con quỷ còn lại lao vào ứng cứu. Mọi người đứng bên ngoài xem đều là lên kinh hãi.
Voi có ưu thế khi dùng trong chiến trận bởi có thể giày xéo nát đối thủ, lại thêm cặp ngà sắc nhọn làm vũ khí, chưa kể người cưỡi còn có cái lợi là tấn công từ phía trên. Nhưng voi cũng có nhược điểm, chúng vốn không nhanh, di chuyển không linh hoạt, vì vậy, nếu địch nhanh nhẹn, áp sát được vào hạ bàn, cắt đứt gân chân voi thì có thể dễ dàng hạ được thớt voi đó.
Bấy giờ bốn con quỷ của Chử Cao Sơn đang trấn giữ ở bốn chân voi, bất kể thế nào cũng phải đảm bảo an toàn cho bốn vị trí này, nếu không người ở trên tất gặp nạn. Chử Cao Sơn hô quỷ rời vị trí mà liều xông ra, hiển nhiên sẽ lành ít, dữ nhiều.
Bốn con quỷ nghe thấy lệnh chủ thì lập tức xông ra cứu con quỷ kia, để hạ bàn con voi trống không. Chử Cao Sơn biết mình đang trong lúc nguy hiểm, bèn đạp mạnh chân, ra hiệu cho con voi xông thẳng vào bên trong, ý muốn lấy động chế động. Chử Cao Sơn lại lấy một cây roi dài bên mình ra, mỗi khi bị tấn công thì vung roi lên. Tiếng roi vụt đen đét nghe đanh mà vang cả một góc.
Lại nói, hai con hổ lách qua được cánh cửa, liền xông thẳng vào đám lính trấn ở đó. Vũ Tín Trung cả kinh, vội hô quân ứng chiến. Có điều đám binh lính người trần mắt thịt làm sao chống lại được hai con thú dữ. Chỉ trong chốc lát, đã có gần chục tên bị tử thương.
Vũ Tín Trung biết những người bị chết chỉ sau đó một tuần hương tự nhiên sẽ biến thành hổ, nếu không hành động nhanh thì chẳng những cung thế tử mà cả phủ liêu cũng bị nguy khốn. Gã bèn thổi một hồi tù và lớn, huy động quân khắp thành tới ứng cứu.
Bấy giờ quân tập trung đến càng lúc càng đông, vây kín lấy hai con hổ. Giáo gươm chĩa tua tủa, tạo thành một vòng vây, vây quanh hai con thú dữ.
Hai con hổ này dù hung dữ đến đâu cũng bị vòng vây này kìm hãm. Có điều, đã qua gần hết tuần hương mà vẫn chưa hạ được chúng. Vũ Tín Trung nóng ruột ra lệnh cho lính đâm chém vào những xác chết nằm trên đất, chỉ sợ đến thời điểm, những binh lính đã chết này lại hóa thành hổ dữ.
Nào ngờ hai con hổ chừng như cũng có ý chờ đợi thời gian qua đi, thấy binh lính đâm chém lên các xác chết như thế, chúng đột ngột trở nên hung dữ vô cùng, quyết liều thân bảo vệ những xác chết.
Vũ Tín Trung thấy tình hình khẩn cấp như thế liền hô lớn:
- Dùng hoả công, nhanh!
Ngay lập tức, vòng vây giãn ra rất rộng, từ trong đám lính, có mấy người dùng chậu lớn đựng dầu, hắt mạnh về phía hai con hổ. Chẳng mấy chốc, dầu lênh láng trên mặt đất, hai con hổ ướt đẫm trong dầu. Từ đằng sau, đội hỏa tiễn đã vào vị trí, ánh lửa từ những ngọn hỏa tiễn sáng rực cả một vùng.
Vũ Tín Trung thét lớn:
- Giương cung!
Đội xạ tiễn răm rắp làm theo, mấy trăm cây cung giương cao chỉ chờ lệnh.
Bấy giờ trời đang nhá nhem tối, đột nhiên một ánh chớp lóe lên, tiếp theo là một tiếng nổ lớn. Một cơn gió mạnh thổi tới, mạnh đến nỗi cuốn phăng mấy tên lính đập vào tường, khiến chúng vỡ đầu, chết ngay. Binh lính thấy thế thì cả kinh, ai cũng chỉ lo đứng cho vững, có người cúi thấp, có người bò trên mặt đất, có kẻ kéo tay người khác vì mất thăng bằng, đội hình chỉnh tề vừa rồi lập tức bị rối loạn.
Trời bỗng đổ mưa như trút nước. Thứ nước này không phải nước thường, mà đỏ ngầu, tanh tưởi. Vũ Tín Trung trải qua trăm trận chiến, gã nhận ra ngay, đây chính là máu.
Diễn biến này làm cho cục diện bên ngoài đảo ngược hoàn toàn. Đám ưu binh không còn chiếm ưu thế nhờ số lượng nữa, mà trái lại, mỗi khắc qua đi, mọi người đều biết rằng hiểm nguy đang đến dần.
Vũ Tín Trung quát lớn:
- Các tướng, mau giết đám mãnh thú này.
Lập tức, từ đám quân, có mấy chục người tuốt gươm ra. Những người này đều là chỉ huy ưu binh, võ nghệ cực kỳ cao cường. Nguyên là Vũ Tín Trung thấy thế nguy quá, đành phải liều mình mà đánh tới. Lại sợ huy động toàn quân thì chẳng những không giết được cọp mà còn bị cọp vật chết, liền nhanh trí ra lệnh cho các tướng dưới quyền xông tới. Những người này võ công cao cường, chí ít cũng không bị mất mạng.
Nào ngờ, trong đám lính lúc này, có kẻ tuốt gươm, chém một đường, đầu của Vũ Tín Trung lập tức rơi xuống đất.
Trước diễn biến ấy, mọi người ai cũng kinh ngạc. Kẻ vừa chặt đầu Vũ Tín Trung dáng cao mà gầy dị thường. Quyết và Ngọc nhìn thấy người này, không hẹn mà cùng thốt lên:
- Cao Tiến!
Không biết tự bao giờ, một chiếc kiệu lớn đã được khiêng đến. Từ trong kiệu, một người trai trẻ bước ra. Người này mặc áo thêu kiểu "long vân đại hội" màu tía. Đây rõ ràng là thường phục của nhà chúa. Có điều dường như người này mặc vội vàng nên quần áo xộc xệch, mái tóc dài để xõa xơ xác như ăn mày. Người hắn gầy gò tiều tụy, hai mắt thâm quầng, trong đám binh có người nhận ra hắn chính là Trịnh Khải. Thì ra, Trịnh Khải vừa mới được Cao Tiến cứu thoát khỏi cảnh ngục tù, vội vàng mặc mũ mão nên không tránh khỏi cẩu thả. Hắn lại vừa bị giam cầm một thời gian dài, đương nhiên cơ thể suy nhược, tàn tạ.
Từ trong đám binh, lại có một người phi thẳng ngựa về phía Cao Tiến, kẻ này thân hình nhỏ bé nhưng quắc thước, ánh mắt tinh nhanh, chính là giáo chủ đời thứ mười tám của Hàng Long Giáo: Trương Quốc Kỳ.
Cao Tiến đợi hai người đến gần mình rồi quát lớn:
- Đoan Nam Vương Trịnh Khải ở đây, kẻ nào dám làm loạn?
Nguyên là Cao Tiến, sau khi nhờ Dự Vũ mà gặp được Trịnh Khải, một mặt gã bàn bạc tôn Trịnh Khải lên ngôi chúa, mặt khác, đến ngày ra tay, gã dùng nhiếp tâm thuật để điều khiển vương tử.
Ngẫm kỹ lại, sự biến ngày hôm nay không còn là trận chiến tranh giành quyền lực trong gia tộc họ Trịnh nữa, mà là cuộc tấn công của ngoại bang lên đất Việt.
Thời gian vừa qua, Tiến đã thử nghiệm chế loại ngải hóa hổ kia, nhưng vì năng lực gã có hạn nên chế mãi không thành, lại thêm chuyện em của Ngọc thoát ra ngoài, Trương Quốc Kỳ biết chuyện giao cho Tiến khó thành, liền đích thân ra tay.
Trương Quốc Kỳ là nhân vật đứng đầu Hàng Long Giáo hiển nhiên có bản lĩnh, chỉ trong mấy ngày có thể luyện thành ngải hóa hổ, lại điều chế để loại ngải này có được dược tính khiến cho mỗi kẻ bị hổ cắn, chỉ trong vòng một canh giờ, liền lập tức hóa hổ. Thứ ngải này có rất nhiều điểm giống bệnh dại vẫn tồn tại, truyền nhiễm trong dân gian, nhưng khác ở chỗ thời gian phát bệnh nhanh hơn rất nhiều.
Trận mưa máu vừa rồi, hiển nhiên Cao Tiến không làm được, đều là nhờ vào tài phép của Trương Quốc Kỳ.
Vốn dĩ âm binh đất Tàu không dễ gì qua được đất Việt, thành ra tất cả trận pháp của Hàng Long Giáo nếu dựa vào âm binh thu được trên đất Việt thì rất dễ bị vỡ trận giữa chừng do âm binh không nghe theo mệnh lệnh, cho nên các trận pháp lớn đều phải huy động đến thú vật.
Hai con hổ gầm lên một tiếng. Tiếng gầm này tưởng như làm rung chuyển cả mặt đất, rõ ràng là không phải tiếng gầm bình thường.
Tiếng gầm vừa dứt, những xác chết đang nằm la liệt dưới đất lập tức co rút quằn quại như đau đớn lắm. Rồi nhất loạt, những xác chết này lồm cồm bò dậy, tự tay mình xé bỏ quần áo trên người. Chỉ trong chốc lát, đám vong binh này đã hóa thành hổ. Toán ưu binh đều biết chỉ trong chốc lát họ sẽ bị bầy thú dữ sát hại. Vũ Tín Trung đã chết, ưu binh trở thành loạn binh, ai lo giữ thân người ấy, tranh nhau chạy tán loạn.
Bấy giờ Ngọc và Quyết ở mãi tận vòng ngoài, nhưng nhìn thấy tình hình như thế, Ngọc liền quay đầu, kéo theo Quyết, vừa chạy vừa nói:
- Chạy tháo thân đã.
Quyết thét lớn:
- Còn Chử Cao Sơn?
Ngọc đáp:
- Ngươi liệu có cứu được hắn không?
Quyết tự biết mình chỉ là gã ăn mày không có tài cán gì, lại vừa bệnh nặng mới khỏi. Nhưng dù sao Chử Cao Sơn cũng vừa mới cứu hắn khỏi cơn thập tử nhất sinh, hắn bỏ đi không đành. Ngọc biết thế, cứ nắm lấy tay hắn mà lôi đi.
Nào ngờ, bầy hổ đông đến mấy chục con bên ngoài cung thế tử không ham tử chiến với đám ưu binh. Chúng chỉ tập trung phá vòng vây rồi tản ra rất nhanh. Đám hổ này càng lúc càng đông, bởi những người bị chúng cắn đều lần lượt hóa hổ. Dần dần, bầy thú chạy khắp tất cả các cung trong phủ liêu. Chẳng bao lâu, phủ chúa Trịnh hoàn toàn bị khống chế.
Bấy giờ một con hổ bỗng lao tới sau lưng Quyết và Ngọc. Ngẫm ra, chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, Ngọc và Quyết lại một lần nữa bị hổ đuổi bắt.
Ngọc cả kinh, kéo Quyết chạy thẳng về hướng nam. Con vật sau lưng hai người lao vun vút, tưởng như chỉ trong chốc lát có thể đuổi kịp.
Chợt Quyết thấy phía trước có một cái giếng, được xây bằng gạch xếp chéo, chỉ cao quá đầu gối. Bỗng nhiên có tiếng la lón:
- Mau nhảy xuống giếng!
Quyết vừa nghe theo tiếng nói này thì phía sau, con hổ đã về tới, có điều khoảng cách vẫn còn xa nên nó chỉ với được tới chân Quyết. Ngọc kinh hãi nắm lấy tay Quyết, nhún người nhảy thẳng vào miệng giếng. Cả hai rơi thẳng xuống phía dưới.
Cái giếng này hoàn toàn không có nước. Cũng may, bên dưới có một lớp bùn dày khiến cả hai người ngã đè lên nhau mà không bị thương.
Lúc này, trong giếng tối tăm, ánh sáng từ miệng giếng chiếu xuống rất mờ nhạt. Phía bên trên miệng giếng, bầy hổ dữ hoàn toàn thắng thế, đang điên cuồng tàn sát, tiếng người la thét, tiếng gầm gừ của mãnh thú, cả tiếng thấy người bị xâu xé, tất cả hòa vào nhau thành một âm thanh thê lương, vọng xuống đến tận đáy giếng.
Quyết và Ngọc ngồi lặng hồi lâu, lắng nghe thứ âm thanh hỗn loạn ấy.
Đột nhiên nghe tiếng "phịch", một tử thi máu me bê bết rơi ngay xuống bên cạnh hai người. Thì ra đó là một người lính trong đội ưu binh. Người lính này, trong lúc hỗn loạn, nhảy xuống giếng thoát thân, nhưng do đuối sức, nhảy không đến tầm, chân bị vướng vào thành giếng nên đập đầu vào thành, chết trước khi rơi xuống.
Ngọc nhìn cái xác này một hồi lâu, đoạn rút con dao mang bên mình ra. Quyết thấy thế kinh hãi hỏi:
- Cô muốn làm gì?
Ngọc đáp:
- Ngươi không thấy đám người bị hổ vồ đều hóa hổ sao? Tốt nhất phải băm nát cái xác này, đề phòng bất trắc.
Quyết nói:
- Làm như vậy thật thất đức, người này chết là do đập đầu vào thành giếng mà thôi.
Ngọc ấm ức quát lớn:
- Ngươi tưởng ta muốn như vậy sao? Cả thiên hạ này, chỉ có người là ăn ở có đức.
Nói đoạn, trên má nàng, hai dòng lệ tuôn trào. Ngọc dù là con nhà võ, nhưng trước giờ chưa bao giờ giết người. Mấy hôm vừa rồi, tuy gặp toàn những chuyện chẳng lành, giết chóc vô số song chỉ là giết thú vật, còn việc giết người nàng vẫn chưa bao giờ làm. Bây giờ gặp phải hoàn cảnh cấp bách, thành ra nàng phải quyết định ra tay trong chốc lát. Đây là lần đầu tiên nàng bình tâm nhìn một người mà quyết định đâm chém người đó. Dù người này đã chết, nhưng tình cảm giữa con người với con người vẫn làm nàng nao núng. Có điều, tình hình lúc này rất nguy hiểm, bởi chẳng may cái xác kia lát nữa hóa thành hổ thì hai người ở đây không tránh khỏi làm mồi cho nó. Quyết định này đối với Ngọc mà nói, thực sự rất khó khăn, bây giờ lại thấy Quyết nói như vậy, tức thì bao nhiêu uất ức dâng trào.
Quyết ấp úng:
- Xin lỗi, xin lỗi...
Ngọc khóc lớn một hồi, Quyết thấy thế cũng chỉ biết ngồi im đó, chưa biết làm gì.
Đột nhiên, Quyết thấy thành giếng dường như có vật gì động đậy. Khi ấy mọi vật đều tối đen, nhưng rõ ràng Quyết thấy trên vách giếng có một vật chuyển động, vật này cách hắn có một sải tay, nhưng do trời tối quá, lúc mới ngã xuống, mắt hắn vẫn chưa quen nên không thấy. Hắn tập trung nhìn một lúc, nhận thấy dường như có gì đó rất lạ, liền gượng đứng dậy để xem cho kỹ.
Trước mặt hắn bây giờ, một địa đạo hun hút hiện ra...
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận