N
ăm Cảnh Hưng thứ bốn mươi bảy1786. Trấn Sơn Tây, phủ Tam Đái, ở thôn Thượng, tại nhà họ Phạm.
Phạm Đình Quyết, khi ấy đã mười bảy tuổi, đang bày đồ lễ lên bàn thờ. Từ sau biến động trên hồ Thí Sĩ năm ấy, thấm thoắt đã bốn năm. Khi Quyết trở về làng, nạn đói đã dứt. Hắn dựng tạm một căn lều trên mảnh đất của cha ông, kiếm kế sinh nhai. Dân làng cũng dần dà quên đi những ác cảm với nhà họ Phạm khi xưa, lại thêm gia tiên cho lộc, rất nhiều người nhờ Quyết khâm liệm. Hắn dần thoát khỏi cảnh đói nghèo, sau bốn năm lại có thể dựng một căn nhà nhỏ.
Bàn thờ trong nhà hắn dù bày biện không cầu kỳ như trước đây, nhưng sạch sẽ và ngăn nắp. Hôm nay là ngày giỗ cha Quyết. Hắn đã chuẩn bị tươm tất bàn lễ gồm hương, hoa, đèn, trà, quả, thực. Lục phẩm tiến cống này, chỉ còn thiếu có trà và hương. Pha xong tuần trà này là có thể lên hương, làm lễ. Trên bàn thờ, ngoài các bài vị của gia tiên còn có một bài vị bằng gỗ thị ghi rõ "Hiền thê Đệ nhất phụ vong Nguyễn Tố Ngọc thần vị". Vong linh Nguyễn Tố Ngọc đã gia nhập Cấm quân tuần vệ, trở thành thống lĩnh đội quân này. Một người, một ma chỉ thi thoảng mới được gặp nhau, lại phải chờ đến mấy chục năm nữa mới có thể sinh con đẻ cái.
Quyết vừa đặt ấm trà lên bàn thờ, ở bên ngoài đã có tiếng gọi:
- Có ai ở nhà không?
Quyết giật mình, lẩm bẩm:
- Giọng ai như giọng...
Rồi hắn thốt lên:
- Cụ Tả Ao!
Đoạn hắn vội đặt ấm trà xuống, chạy vội ra mở cổng. Từ xa, Quyết đã thấy dáng người quen thuộc của cụ Tả Ao.
- Mời cụ vào chơi, mời cụ vào chơi...
Quyết vừa cầm lấy tay cụ, vừa nói:
- Cháu tưởng cụ năm ấy...
Cụ Tả Ao ngắt lời:
- Trời còn thương, chưa chết được, chưa chết được...
Quyết nói:
- Vâng, vâng, cụ nói phải lắm. Cụ đứng ngoài nắng lắm, cháu mời cụ vào nhà. Vừa hay hôm nay giỗ cha cháu.
Cụ Tả Ao vui vẻ nói:
- Chà, cậu bé ngốc năm nào đã lớn lắm rồi...
Hai người vui vẻ vào nhà. Cụ Tả Ao thắp nén hương, làm rầm khấn vái một hồi. Cụ nói:
- Ta thấy trên bàn thờ có bài vị của Ngọc. Hai người đã...
Quyết thoáng đỏ mặt:
- Dạ, cháu và nàng đã thành hôn. Nàng đã gia nhập đội Cấm quân tuần vệ mới được tái lập.
Cụ Tả Ao nói:
- Phải rồi, chờ đến năm cậu năm mươi tuổi... Ha ha ha...
Quyết biết ý cụ Tả Ao nói đến chuyện năm mươi tuổi mới có thể sinh con đẻ cái. Hắn thoáng thẹn thùng, trong lòng nhớ đến khi hai đứa ở trên cây đa, Ngọc đã thúc gối khiến hắn đau đến chết. Bất giác mặt hắn đỏ bừng.
Quyết lảng sang chuyện khác:
- Ngày ấy cụ làm sao mà biết được Phạm Hữu Long có lòng gian ạ?
Cụ Tả Ao xót xa nói:
- Năm ấy Phạm Hữu Long triệu ta về kinh là để tìm vị trí long mạch mới, ta nghe theo. Khi xong việc ta định bụng ở chơi kinh thành ít lâu, rồi lại gặp cậu. Sau đó lại có chuyện trấn yểm. Nhiều biến cố xảy ra như thế, khiến ta nghi ngờ trong Trấn Quốc Hội có nội gián, điều tra ra mới biết Nguyễn Trác có mưu đồ. Càng tìm hiểu sâu, lại càng thấy gã không đủ năng lực làm những chuyện ấy. Đến lúc xảy ra trận chiến bên hồ Thí Sĩ đám phản đồ trong Trấn Quốc Hội mới lộ rõ bản chất.
Cụ Tả Ao lại nói:
- Khi đám hổ binh áp chế được cung vua phủ chúa, Trương Quốc Kỳ sợ gây hoảng loạn trong dân, bèn làm phép biến đám hổ thành ra hình dạng người. Có điều, thú tính của chúng vẫn còn nhiều, từ khi Phạm Hữu Long chết đi, Trương Quốc Kỳ pháp lực không đủ áp chế bầy hổ, thành ra đám hổ binh cướp bóc loạn lạc trong kinh đến giờ chưa dứt. Ai nghe đến ưu binh xứ Thanh Nghệ đều vừa căm hận vừa sợ sệt, thực ra họ bị oan. Ta may mắn trốn được, ẩn mình quan sát một thời gian.
Quyết hỏi:
- Không biết chú Sơn có mệnh hệ gì không thưa cụ?
Cụ Tả Ao đáp:
- Hôm nay ta đến đây, là theo ý của y đây. Y không hề gì. Khi vào cung thế tử, y liều mình chống cự đám hổ dữ, cuối cùng cũng kiệt sức. Đang lúc nguy kịch, đột nhiên được một hổ binh cắp lấy y trốn đi. Con hổ này có điểm khác với những con hổ khác, dù người đầy vằn vện, tứ chi lông lá, hình hổ đã thành nhưng mười phần chỉ hóa đến chín, còn một phần vẫn mang nét người, thậm chí còn thấy rõ một nốt ruồi ở đuôi mắt.
Quyết la lớn:
- Nốt ruồi ở đuôi mắt?
Trên bàn thờ, ba nén nhang trên bát hương của Ngọc bỗng rực sáng.
Cụ Tả Ao đáp:
- Phải, nốt ruồi ở đuôi mắt. Con vật này vốn cũng hung hãn như đám hổ kia. Khi ấy nó toan vồ lấy Chử Cao Sơn. Chử Cao Sơn quen nghề hàng yêu diệt quái, trong lúc cấp bách mới hô lớn một tiếng, dùng mê tâm thuật mà áp chế nó. Con hổ này lập tức bị thôi miên, cứu lấy Chử Cao Sơn mà chạy.
Quyết hỏi gấp:
- Vậy bây giờ con hổ đấy ở đâu ạ?
Cụ Tả Ao không hiểu sao Quyết lại sốt ruột như thế nhưng vẫn đáp:
- Chử Cao Sơn mang nó theo nuôi bên mình.
Quyết thở dài một tiếng, hắn chỉ sợ Chử Cao Sơn mang con hổ giết đi. Bắt gặp ánh mắt ngạc nhiên của cụ Tả Ao, hắn bèn giải thích:
- Thưa cụ, con hổ đó là em trai Ngọc bị trúng ngải, không hiểu sao lại lẫn vào đám hổ binh ấy.
Cụ Tả Ao nói:
- Ồ... thì ra vậy... Ta nghe Chử Cao Sơn kể lại, thấy con hổ này linh hoạt vô cùng, nhảy cao mấy trượng, chạy nhanh như điện, mũi thính tai tinh, trong vòng mấy dặm có thể phân biệt mùi rất dễ dàng. Thân hình nó lại nhỏ chứ không to lớn như đám hổ binh kia, thuần hóa nó cũng rất dễ dàng. Có lẽ là do luyện ngải chưa đúng cách nên nó có phần khác biệt so với hổ binh thông thường. Nhờ thế mới có thể cứu được Sơn. Y nhờ vào khả năng của con hổ này mà huấn luyện nó do thám nội tình trong kinh thành. Suốt mấy tháng nay nó đều ở trong kinh. Có khi nào năm xưa nó theo Ngọc mà cậu không biết không?
Quyết nhớ tới đêm hôm nào vừa mới bị em vợ hóa hổ rượt đuổi. Nghĩ tới việc em mình bị ếm ngải khiến cho người không ra người, vật không ra vật, vậy mà hắn và Ngọc lại còn đem lòng kinh sợ. Trong lòng hắn thấy có phần ân hận.
Quyết nói:
- Cụ Trác tài giỏi như thế, nếu tìm được em nàng rồi tìm cụ Trác thì hẳn là chữa được ngải.
Cụ Tả Ao nói:
- Vậy thì dễ lắm. Cụ Trác hiện đang ngụ tại vùng Hoan Châu, sau khi gặp cậu, ta cũng định đi qua vùng ấy.
Quyết hỏi:
- Vậy chú Sơn đang ở đâu ạ?
Cụ Tả Ao nói:
- Từ khi trốn được, Chử Cao Sơn chạy vào Nam. Bây giờ y đang ở dưới trướng của Tây Sơn hiệu tiền tướng quântướng quân Nguyễn Huệ. Cả Tả Đại Lạc Vu Hoàng Tấn Hùng cũng bỏ nhà Nguyễn theo ngài. Nghe nói vị thần tướng này có thần nhãn, ban đêm ngồi không có đèn thì ánh sáng từ mắt soi sáng cả chiếu, khí chất hiên ngang, oai dũng vô cùng. Ngài cầm quân từ khi hai mươi ba tuổi, chưa thua trận nào. Ngài đi đến đâu đều được nhân dân yêu mến. Tình hình nước ta hiện nay, Bắc Nam chia năm xẻ bảy, muốn thống nhất thiên hạ, chỉ có người này là có khả năng. Lại nghe nói từ khi Hàng Long Giáo nắm được kinh thành, nhà Thanh ráo riết tập hợp binh mã muốn xâm chiếm nước ta. Nếu không sớm thống nhất đất nước, e rằng Đại Việt ta sẽ rơi vào tay quân thù. Ta nghe danh đã lâu, cách đây một năm cũng về với ngài.
Quyết nói:
- Cháu có biết người này.
Cụ Tả Ao bấy giờ nghiêm sắc mặt, đứng dậy hướng về phía Quyết kính cẩn vái dài:
- Thuộc hạ hôm nay phụng mệnh đến tìm Lạc Vu Điện Súy, là muốn truyền đạt lại ý tướng quân, mời ngài về giúp. Đây cũng là ý của Tả Đại Lạc Vu Hoàng Tấn Hùng và Hữu Đại Lạc Vu Chử Cao Sơn.
Cụ Tả Ao bình thường đối với Quyết như người trong nhà, nhưng khi lấy tư cách vu nhân trong Trấn Quốc Hội nói với Quyết thì phải rất kính cẩn.
Quyết luống cuống đỡ cụ dậy, nói:
- Ấy, xin cụ cứ nói, cháu không dám...
Cụ Tả Ao trịnh trọng nói:
- Ngày nay chúa Trịnh là Trịnh Khải đã bị Hàng Long Giáo dùng nhiếp tâm thuật khống chế, kinh thành bề ngoài vẫn còn do vua Lê chúa Trịnh cai quản, nhưng thực ra đã nằm trong tay Hàng Long Giáo. Theo quy củ Trấn Quốc Hội, bất cứ khi nào ngoại bang uy hiếp, khống chế nước nhà, người của hội phải tôn pho con dân đất Đại Việt lập lại tự chủ cho đất nước. Nguyên tắc này trước nay truyền đời không bao giờ thay đổi. Bây giờ Tả Hữu Đại Lạc Vu đều quy thuận tướng quân rồi. Lần này thuộc hạ mang lệnh của hội triệu Lạc Vu Điện Súy ngài về giúp.
Quyết chưa kịp trả lời, bỗng nhiên hai người nhận thấy khắp nhà đầy khói, thì ra cả mấy bát hương trên bàn thờ đều nhất lượt hóa dữ dội. Quyết và cụ Tả Ao ngồi lặng nhìn ngọn lửa bốc cao cả thước, dần dần liếm tới trần nhà. Chỉ trong phút chốc, nhà bắt đầu bốc cháy.
Quyết lặng lẽ xá một xá rất dài. Đoạn, hắn để mặc ngọn lửa đang liếm dần lên mái nhà, vào trong phòng chuẩn bị đồ đạc, hai người một già một trẻ, lập tức lên đường, hướng về phương Nam, thẳng tiến,
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận