Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đại Nam Dị Truyện

Chương 18: Táng sống

Ngày cập nhật : 2026-01-17 01:52:14
L
ại nói đến chuyện ba người Ngọc, Tình và Tuyến hợp lực, đưa được Quyết lên khỏi mặt đất. Mọi người đặt hắn nằm trên một cành cây to. Bấy giờ không thấy Quyết cử động, ai nấy đều lo lắng không yên.
Trong mấy người, chỉ có cụ Tả Ao là có học qua nghề thuốc, cụ bèn cầm lấy tay Quyết, định xem mạch. Nào ngờ, cụ vừa chạm vào thì thấy tay hắn lạnh như băng, trên làn da phủ một lớp sương mù mỏng.
Cụ Tả Ao cả kinh, nhìn kỹ khuôn mặt hắn, thấy nhịp thở của hắn vẫn đều đặn, như thể chưa hề xảy ra chuyện gì. Cụ chẩn mạch thì thấy mạnh đập bình thường. Người hắn tự nhiên lạnh thế này, chưa rõ nguyên nhân do đâu.
Sau đó một tuần hương, Quyết ho nhẹ một tiếng rồi mở mắt tỉnh dậy. Hắn nhìn quanh một lượt, thấy mọi người lộ vẻ mừng rỡ, cũng có thể hiểu ra mình đã được cứu.
Cụ Tả Ao thấy hắn tỉnh dậy liền hỏi ngay:
- Khi bị rơi xuống hố, con có thấy gì không?
Quyết đáp:
- Cháu... Cháu... thấy lạnh buốt... Có một con vật... mắt to... mắt to... miệng rộng... miệng rất rộng...
Nói rồi hắn nhất thời không nói được nữa, chỉ trân trân nhìn cụ. Cụ Tả Ao nhìn Nguyễn Trác, cả hai người đều không hẹn mà thốt lên:
- Thao thiết!
Thao thiết là con thứ năm của rồng, có đôi mắt to, miệng rộng, tính tham ăn vô độ, vì thế nên nó thường được đúc trên các đồ dùng trong ăn uống. Cả hai người đều nghĩ rằng mấy người đã lạc vào vị trí yểm của thao thiết.
Có điều, vì cụ Tả Ao và Nguyễn Trác đã bàn bạc rất kỹ lưỡng, tìm hiểu, tính toán vị trí trấn yểm cẩn thận. Theo như tính toán ấy, đây không thể là nơi yểm con thao thiết.
Đột nhiên Quyết khẽ la lên, cụ Tả Ao và Nguyễn Trác đành tạm gác hoài nghi mà xem xét tình hình của hắn. Cụ Tả Ao thấy đôi trong mắt Quyết bấy giờ đã biến thành màu đỏ như máu thì thốt lên:
- Tảo táng!!!
Ngọc hỏi gấp:
- Tảo táng là sao hả cụ?
Cụ Tả Ao nói:
- Nói ra thì dài dòng nhưng đại khái là người ta thường tìm vị trí đặt thi thể người đã chết vào đất có nhiều sinh khí để con cháu cảm ứng nhận được nguồn sinh khí ấy mà phát tài, phát lộc hoặc phát quan. Chuyện mai táng ấy chỉ xảy ra khi người đó đã chết. Tuy thế, có một phép táng bí truyền được gọi là "tảo táng" hay dân gian gọi là táng sống. Phép này dùng cơ thể người đang sống chôn xuống huyệt, điều ấy sớm hơn so với lẽ thông thường là đợi người ta chết mới mai táng cho nên gọi là tảo táng. Nguồn sinh khí trong đất kết tụ tại vị trí huyệt kết sẽ thấm vào người đó, tùy vào từng thế đất mà người ấy được hưởng công danh hay tài lộc.
Cụ Tả Ao trầm ngâm:
- Có điều, Vu Nhân Hộ Pháp lại được táng xuống nơi tử địa, tử khí dày đặc, lại chôn toàn bộ cơ thể xuống trong thời gian dài mà không bị khống chế. Tử khí tràn quá nhiều vào người, ta cũng không rõ sẽ ra sao.
Mọi người nghe đến đây đều không khỏi lo lắng. Khi ấy, Tuyến hỏi:
- Còn chuyện hố đen xuất hiện trên mặt đất, không hiểu là do nguyên nhân gì thưa cụ?
Cụ Tả Ao đáp:
- Chuyện này, chuyện này... cũng khó mà nói cho đúng ngay được. Theo như ta biết, con thao thiết là đứa con ham ăn của rồng. Cứ theo như sách nói thì thế trận hố đen hôm nay chúng ta gặp chính là ứng với tính cách tham ăn, nuốt trọn tất cả mọi thứ của nó, lại thêm con vật Quyết nhìn thấy trước khi hố đen đóng lại, nên việc này chắc đến bảy phần. Có điều, nếu con thao thiết trấn ở đây thì không đúng với phương vị ghi trong sách, thành ra ta vẫn có chút hoài nghi.
Nguyễn Trác nói:
- Mọi việc từ từ hãy bàn, trước hết hãy về được Đông Kinh đã.
Bấy giờ đám đại bàng của Tuyến đã đến từ lâu, vẫn bay lượn trên trời chờ lệnh chủ. Đám đại bàng bị lũ chó đen cắn chết bốn con, bây giờ chỉ còn lại có bốn con. Con đại bàng mà Tuyến cưỡi dường như cũng đang bị thương.
Mọi người, cứ hai người cưỡi một con, nhằm thẳng hướng Đông Kinh mà tiến. Cụ Tả Ao biết ý Quyết, sắp xếp để Quyết và Ngọc cưỡi chung một con. Bấy giờ hắn đã tỉnh nhưng trong người vẫn còn yếu lắm. Cơ thể hắn tựa như một xác chết lạnh ngắt không có chút sức sống nào. Đôi mắt hắn dù không mở lớn được nhưng có thể thấy bên trong đục ngầu như máu tươi. Ngọc cứ nhìn hắn rưng rưng muốn khóc.
Mấy người cưỡi đại bàng đi đến giữa giờ chiều thì về đến nơi. Vừa đáp xuống thì Quyết lại ngất xỉu. Nguyễn Trác lệnh cho người dưới đưa Quyết vào phòng nghỉ ngơi. Xong xuôi cụ Tả Ao và Nguyễn Trác mới vào sảnh chính bàn chuyện. Theo lệ của hội, nếu như Quyết không bị ngất đi thì những việc bàn bạc như thế này, Vu Nhân Hộ Pháp đương nhiên phải có mặt để cùng thảo luận.
Trác vừa đóng cửa, chưa kịp bàn chuyện với cụ Tả Ao thì bên ngoài có người xin vào. Ở phủ này, một khi cửa sảnh chính đã đóng, nghĩa là những người bên ngoài không được làm phiền, hôm nay thấy người này vội vã xin vào, rõ ràng là có việc quan trọng.
Trác hỏi:
- Có chuyện gì vậy?
Người kia đáp:
- Bẩm, hiện giờ Hữu Đại Lạc Vu đang ở bên ngoài, muốn vào gặp ngài.
Nguyễn Trác nghe thế thì ngạc nhiên lắm. Từ xưa đến nay Chử Cao Sơn luôn có ý chống đối cụ Phạm, tự tung tự tác nơi kinh thành. Tuy vậy, cụ Phạm Hữu Long luôn dặn dò Nguyễn Trác phải nhẫn nhịn vì thực lực của Chử Cao Sơn rất lớn. Sơn vốn là tay chân thân cận của chúa Trịnh, bổng lộc nhiều, lại tụ tập được nhiều phù thủy dưới tay. Nhà họ Chử vào những năm Cảnh Hưng ấy người đông thế mạnh, pháp lực lại cao thâm khôn lường.
Từ khi tỏ rõ ý chống đối, họ Chử chưa bao giờ đến tận bản doanh của Trấn Quốc Hội tại Thăng Long thế này. Nguyễn Trác biết hôm nay hẳn có sự biến lớn, bèn sai người đón Chử Cao Sơn vào, đồng thời dặn dò người dưới đề phòng cẩn mật.
Chử Cao Sơn được dẫn vào trong sảnh chính. Gã là một người thấp đậm, đầu cạo trọc lóc, mặt mũi cực kỳ hung dữ, mắt beo miệng cọp, mũi sư tử. Trên má hắn, một vết sẹo dài, lồi lên tựa như có con rất lớn đang bò ngang mặt, càng làm tăng thêm vẻ hung dữ. Chỉ nhìn oai khí phát ra từ tướng mạo gã, người ta đã run sợ bảy tám phần.
Chử Cao Sơn mặc áo trực lĩnh cổ tròn hẹp, ngắn tay, lộ ra cánh tay gân guốc to lớn. Trên người gã xăm chằng chịt những hình rồng, phượng cực kỳ tinh tế, phủ gần như toàn bộ da thịt.
Người nhà họ Chử theo nghiệp hàng yêu phục quỷ, khi mười tám tuổi Chử Cao Sơn đã được thân phụ đích thân xăm mình. Hình xăm này không phải để cho đẹp mà chính là một loại bùa chú hộ thân, đề phòng trường hợp bị tấn công thì trong mình lúc nào cũng có vật hộ vệ.
Chử Cao Sơn dẫn theo năm người, người nào người nấy áo mũ lụp xụp phủ kín thân thể. Bọn này tướng tá kẻ cao người thấp, kẻ gầy người béo không giống nhau. Cả thân hình bọn này chỉ có duy nhất khuôn mặt lộ ra, cứ nhìn ánh mắt có thể thấy đều là thứ dữ dằn. Trên cổ bọn họ đều đeo một sợi dây xích, mỗi khi cử động lại nghe "leng keng" rất vui tai.
Năm người đó thực ra là năm con quỷ được mệnh danh là "Chử gia ngũ đại quỷ". Ai cũng biết người dòng họ Chử có biệt tài thu phục quỷ. Việc diệt quỷ thì nhiều người làm được, ví dụ như Đỗ Khắc Tình, thế nhưng việc hàng phục yêu tinh ác quỷ thì khó khăn hơn gấp bội.
Trong tự nhiên, nếu như giống nghiệt súc nhờ cơ may nào đó lĩnh hội được nguyên khí đất trời, lại được tu tập đúng cách, thì bản tính ngu muội bị xóa bớt, dần dà tích tụ được pháp lực. Có điều ngoài thú tính sẵn có, khi tu tập được pháp lực thì lòng tham lam, ham muốn cũng theo đó mà nảy sinh, tỷ như người ta luyện võ mà không luyện đức. Một khi nghiệt súc có đôi chút ý thức, lòng ham muốn càng trỗi dậy, hoặc là tính hiếu sát, hoặc là tính dâm đãng, hoặc là tính đố kỵ... Những tính xấu không bỏ được, tật xấu lại nảy mầm, lại thêm việc có quyền năng, tự nhiên những sinh vật ấy trở nên nguy hiểm. Nghiệt súc sinh trưởng trong tự nhiên, cơ thể so với con người có sức sống mạnh mẽ hơn nhiều. Vậy nên một khi tu luyện pháp lực thì chúng vừa mạnh mẽ, vừa tàn ác, dù việc tu luyện là tự phát, nhưng lại dễ thành hơn con người.
Giống quỷ dữ yêu tinh khác với con người, càng tu luyện càng kéo dài tuổi thọ, tu dưới trăm năm thì thành yêu quái, tu trên trăm năm trở thành quỷ dữ, trong tự nhiên vẫn tồn tại những loài như thế.
Những người hàng yêu diệt quỷ, thường có thời gian tu luyện ngắn hơn yêu quái, nếu không có phương pháp tu luyện đặc biệt hoặc vận dụng trí lực thì chỉ e mạng mình còn không giữ nổi, nói gì đến hàng phục đối phương? Lại nói diệt được yêu quỷ thường dễ hơn hàng phục chúng, bởi yêu quỷ khác gì giống mãnh thú sinh trưởng trong tự nhiên, tỷ như chó sói khác chó nhà, thuần hóa được chó sói, thực là điều hiếm người làm được. Những người như Tình chỉ được xếp vào hạng "dũng vu", tức là những người diệt quỷ, còn hàng phục chúng phải là những "hàng quỷ sĩ" như người nhà họ Chử.
Nếu những dũng vu dùng sức mạnh để áp đảo quỷ dữ thì hàng quỷ sĩ ngoài việc dựa vào sức mạnh để bảo vệ bản thân, còn cần thêm nhiếp tâm thuật để khống chế đối phương. Nói cách khác, một bên dùng sức mạnh cơ bắp, một bên dùng sức mạnh tinh thần. Giống như những phù thủy chỉ có thể trừ ma chứ không thể hàng ma, dũng vu và hàng quỷ sĩ đương nhiên cũng phân cao thấp rõ rệt.
Lại nói, Chử gia ngũ đại quỷ là năm con quỷ tâm đắc nhất mà Chử Cao Sơn thu phục được, dùng làm vật hộ vệ chủ. Lệ nhà họ Chử là mỗi khi hàng được một loại quỷ có pháp lực cao hơn năm con quỷ này thì lại làm lễ nhập gia cho chúng. Khi đó, con quỷ yếu nhất trong số năm con quỷ này sẽ bị loại ra, giáng cấp xuống làm các việc khác.
Nhà họ Chử có năm anh em, mỗi người lại có năm con quỷ tâm đắc của riêng mình. Số quỷ còn lại dưới trướng họ Chử có đến bốn năm trăm con, nuôi trong nhà như nuôi chó nuôi mèo vậy. Mỗi con đều được đeo một sợi xích lớn trên cổ để đánh dấu với gia đinh bình thường trong nhà. Chữ "đại" trong danh hiệu "Chử gia ngũ đại quỷ" không phải là để chỉ những con quỷ lớn, mà là để chỉ thứ tự người chủ quỷ trong gia tộc. Nếu là quỷ của người con thứ hai, sẽ gọi là "Chử gia ngũ nhị quỷ". Người con thứ ba có "Chử gia ngũ tam quỷ". Cứ theo thứ tự ấy mà đặt tên.
Nguyễn Trác thấy Chử Cao Sơn tới, liền chắp tay rất khách khí:
- Không biết Hữu Đại Lạc Vu đến thăm có việc gì?
Chử Cao Sơn đáp:
- Ta muốn bàn một việc.
Nguyễn Trác đáp:
- Xin ngài cứ nói.
Sơn nói:
- Chúng ta vừa tìm thấy một vật yểm trong phủ chúa.
Cả cụ Tả Ao và Nguyễn Trác đều ngạc nhiên hỏi lại:
- Vật yểm? Vật yểm thế nào?
Sơn đáp:
- Một con toan nghê. Con toan nghê này được giấu trong một chiếc lư đồng mới chuyển vào trong phủ. Hai ngày nữa chúng ta sẽ dỡ yểm. Nhưng chỉ sợ đây không phải là vật yểm duy nhất.
Việc này thực là kỳ lạ, bởi trận yểm mà mấy người vừa mới thoát khỏi cách kinh thành khá xa, về lý mà nói, trận yểm không thể rộng lớn như vậy được. Ngay cả việc vị trí trấn của con thao thiết cũng không hề đúng với phương vị được phán đoán. Lẽ nào cụ Tả Ao, kỳ tài phong thủy Đại Nam, có thể đoán nhầm được hay sao?
Chử Cao Sơn lại nói:
- Theo lệ, ta đến báo lại việc này để phân hội Thăng Long được biết. Ngoài ra, ta được biết các vị cũng phát hiện ra mấy vật yểm như thế. Xưa nay "Long thành tam thủ" bất cứ khi nào có biến đều phải thông báo cho nhau, các ngươi tự mình giấu giấu giếm giếm đi dỡ yểm là có ý gì?
Nguyễn Trác thấy việc đã bị Chử Cao Sơn nắm rõ, lại có ý trách mình, gã chỉ "hừ" một tiếng.
Chử Cao Sơn lại cao giọng:
- Việc đột nhiên phát hiện được nhiều vật yểm quanh Thăng Long thế này, thực chẳng phải là điều đơn giản. Có lẽ nào Thăng Long đang bị Hàng Long Giáo yểm? Việc này các người phải nói cho rõ để hội còn lo liệu.
Mấy lời này của Chử Cao Sơn, chính là lấy tư cách của Hữu Đại Lạc Vu để ra lệnh cho người dưới. Nếu Nguyễn Trác không nghe theo mà giấu giếm sự tình tức là đã vi phạm vào quy củ của hội. Nguyễn Trác biết dù Chử Cao Sơn không quy thuận Đại Lạc Vu, nhưng về lý mà nói, gã vẫn là Hữu Đại Lạc Vu, một trong ba nhân vật quyền lực nhất hội. Suy đi tính lại, Trác đành đem chuyện tối qua đem kể một lượt, chỉ giữ lại việc Quyết bị thương.
Chử Cao Sơn nói:
- Việc này phần nhiều là do Hàng Long Giáo làm. Ta sẽ điều thêm viện binh cùng trợ giúp các người dỡ yểm. Nên nhớ, việc này liên hệ đến quốc gia đại sự, các ngươi không thể tùy tiện. Ta tạm bỏ qua việc các ngươi một mình dỡ yểm. Nể ngươi là Kinh Sư Lạc Vu, ta để người điều hành việc này, nhưng nhất cử nhất động phải báo cho ta hay. Nếu có mệnh hệ gì, chẳng phải chỉ riêng người phải chịu hậu quả đâu.
Nguyễn Trác đáp:
- Việc này thuộc phân sự của tôi, đương nhiên tôi phải gánh vác, thiết tưởng chưa có lệnh của Đại Lạc Vu tôi không dám phiền ngài.
Chử Cao Sơn cười khẩy, lầm bầm trong miệng nhưng cố ý để hai người nghe thấy:
- Cái gì mà Đại Lạc Vu, trốn chui trốn lủi như loài chuột rồi thờ một ông vua già với mấy tên cổ hủ theo hầu. Thực mất mặt!
Nguyễn Trác và cụ Tả Ao nghe thế thì giận đến tím mặt, nhưng cũng đành phải nhịn. Cả hai đều đang chờ lệnh của cụ Phạm để hành sự. Qua một hồi chưa thấy lệnh cụ Phạm đâu, hai người cũng chưa biết làm thế nào.
Sơn biết ý, ngồi uống một hộp trà, rồi nói:
- Trong lúc chờ lệnh của Đại Lạc Vu, ta muốn gặp Vu Nhân Hộ Pháp.
Trác đáp:
- Vu Nhân Hộ Pháp đang bị bệnh, không thể gặp ngài được.
Chử Cao Sơn đang uống dở hộp trà, nghe nói đến đấy bèn phun toẹt ngụm trà, ném mạnh chén xuống nền nhà. Chén trà vỡ tan tành, mảnh vụn bắn tung tóe. Gã bật dậy hỏi:
- Hắn bị làm sao? Hắn bị làm sao?
Cả hai người kia chưa biết trả lời thế nào thì Sơn quát lớn:
- Mang người ra đây! Mau!
Nguyễn Trác bỗng nghe mấy tiếng phịch, phịch bên ngoài, trong phòng thì thấy cụ Tả Ao ngã lăn ra đất, bất tỉnh. Thì ra đây là tiếng quát của Chử Cao Sơn, được mệnh danh là "áp quỷ hồng". Tiếng thét này có sức công kích thính giác rất mãnh liệt, nếu người có pháp lực yếu nghe phải, có thể ngất ngay tại chỗ. Trong phòng ma lực của cụ Tả Ao hầu như không có, nên cụ không chịu nổi tiếng thét ấy, ngất đi ngay.
Tương truyền, chỉ với một tiếng thét này, cụ tổ năm đời nhà họ Chử đã có thể phá tan quỷ trận tại Quỷ Môn Quan. Hôm nay gã mang ra quát thị uy, khiến bọn người pháp lực cao như Nguyễn Trác cũng không tránh khỏi đầu đau, mắt hoa.
Nguyễn Trác thấy Chử Cao Sơn dù sao cũng là Hữu Đại Lạc Vu, không thể không theo lệnh, bèn truyền người đưa Quyết ra sảnh chính. Nào ngờ gã gọi mãi không thấy ai thưa, thì ra đám vu nhân thủ ở bên ngoài, trong vòng vài trượng đã bị Sơn quát cho hôn mê bất tỉnh. Nguyễn Trác bèn sai Tình ra ngoài gọi mấy người khác đưa Quyết lên.
Chử Cao Sơn vừa đợi vừa quát:
- Các ngươi thực là một lũ ăn hại, đem một đám mèo què yếu ớt đi phá một trận yểm mạnh như thế, lại còn lôi thêm người nhà họ Phạm Đình theo nữa. Chẳng lẽ các ngươi không biết đây là truyền nhân duy nhất còn lại? Người này có mệnh hệ gì, ta thiêu trụi phân hội của các ngươi.
Cụ Tả Ao và Nguyễn Trác đều biết nguyên nhân Chử Cao Sơn đột nhiên trở nên hung dữ như thế khi nghe về thương thế của Quyết.
Nguyên là họ Chử thuộc dòng hàng quỷ sĩ, những người như thế, thường xuyên đối mặt với quỷ dữ, nếu không phải là ta giết địch thì địch giết ta, nên thường gặp nhiều nguy hiểm hơn những vu nhân khác. Họ giống như kẻ sống trên giang hồ, chỉ có thể dựa vào sức mạnh của bản thân mình, lơ là đôi chút sẽ mất mạng ngay. Vậy nên hàng quỷ sĩ là dòng phù thủy cực kỳ hiếm hoi trong Trấn Quốc Hội.
Người nhà họ Chử, mặc dù hành sự cực kỳ cẩn thận, nhưng cũng không thể tránh khỏi gặp phải tai họa. Ngày ấy, Hàng Long Giáo dùng đến ba chín hai mươi bảy "miêu quái" kết thành trận pháp, vây đánh Chử Cao Tùng, bấy giờ là trưởng tộc nhà họ Chử.
Loại quái này bắt nguồn từ giống linh miêu trong rừng, được ăn thịt người, uống máu tươi trong chín năm liền mới luyện thành. Bởi vậy nên chúng khôn khéo, nhanh nhẹn vô cùng. Chẳng những thế, khi kết thành thế trận thì khả năng hàng phục được chúng càng thấp.
Bấy giờ Chử Cao Tùng cùng với Chử gia ngũ đại quỷ quần nhau với miêu quái ba ngày ba đêm liên tiếp. Cuối cùng ngũ đại quỷ bị tiêu diệt hết, chỉ còn lại Chử Cao Tùng bị bắt sống.
Hàng Long Giáo vốn muốn tìm trường sinh tu pháp nên thường không giết những vu nhân Đại Nam mà đem về đại bản doanh để tra hỏi, áp dụng những nhục hình tra tấn tàn khốc đến mức mọi người thường truyền nhau rằng nếu bị Hàng Long Giáo bắt về thì tốt nhất là tìm cách tự sát.
Người của Trấn Quốc Hội biết chuyện liền tập trung người đuổi theo giải cứu. Có điều họ xuất phát chậm hơn nên Chử Cao Tùng đã bị đưa về châu Ung trên đất Tàu. Người ta thường nói "đất có thổ công, sông có hà bá", một khi bước sang đất địch thì không những phải đối mặt với kẻ thù, mà cả những thần linh, yêu tinh, ác quỷ đất địch đều trở thành kẻ thù. Vậy nên một khi đã vượt qua biên giới thì mười phần cầm chắc đến chín là không thể quay về.
Ngày ấy, Phạm Đình Tâm, tức là ông nội của Quyết, đương nhiệm chức Lạc Vu Điện Súy, đã một mình không quản ngày đêm, đuổi đến tận châu Ung. Cụ lợi dụng địch sơ hở, không chú ý phòng bị mà cướp lại được Chử Cao Tùng toàn vẹn. Khi ấy, Chử Cao Tùng chỉ mới là một vu nhân nhỏ bé trấn thủ một huyện rừng núi vùng biên, việc một Lạc Vu Điện Súy chức cao quyền trong tự mình dấn thân đi cứu một vụ nhận chức vụ nhỏ nhoi trên đất địch là điều xưa nay chưa ai làm.
Bởi thế, người nhà họ Chử, đời trước nhắc đời sau phải ghi nhớ cái ơn của họ Phạm Đình. Chính vì ân này, nên mặc dù bấy giờ họ Chử đã lớn mạnh lắm rồi, nhưng vì họ Phạm Đình ra sức ủng hộ cụ Phạm cho nên họ Chử có bất mãn với cụ Phạm thế nào cũng không trở mặt.
Lại nói chuyện khi ấy cửa lớn mở ra, rồi bốn người gia định khiêng cáng vào. Mọi người ai cũng cảm thấy một luồng hàn khí lạnh toát xộc thẳng vào phòng ngay khi cửa vừa mở. Luồng khí này, giống như hơi lạnh của xác chết trong những đám ma. Các tử thi luôn phát ra hơi lạnh rất đặc trưng, bất cứ người già hoặc người bị xương khớp nào cũng cảm thấy rất rõ. Chỉ có những người trẻ tuổi do cơ thể cường tráng, sức đề kháng tốt nên thường không để ý đến.
Khí lạnh trong sảnh lúc này cơ bản cũng giống như khí lạnh của tử thi, nhưng nặng nề hơn rất nhiều, bởi ngay cả những người tráng kiện như Chử Cao Sơn hay Nguyễn Khắc Tình đều cảm thấy rõ mồn một. Khí lạnh đó, phát ra từ chiếc cáng đang được khiêng vào.
Trên cáng. Quyết đang nằm nửa tỉnh nửa mê. Bấy giờ, cơ thể Quyết lạnh ngắt, không hề có chút hơi ấm nào, nhưng lồng ngực hắn vẫn phập phồng đều đặn.
Chử Cao Sơn thấy lạ bèn cúi xuống quan sát hồi lâu. Gã cũng là tay từng trải nhưng chưa bao giờ thấy sự lạ lùng như thế. Gã quay sang hỏi cụ Tả Ao:
- Chuyện này là thế nào?
Cụ Tả Ao, dù trong lòng vốn không ưa Chử Cao Sơn nhưng một là hắn là người trên, hai là kể lại sự tình có thể giúp cứu lấy tính mạng Quyết, thành ra cụ đem kể lại một lượt sự tình trận chiến vừa rồi cùng với các suy đoán của mình về phép tảo táng.
Chử Cao Sơn nghe kể xong tức giận đùng đùng, quát mắng Nguyễn Trác một hồi lâu. Đại khái là Trác không tính toán chu đáo, lại để cho Quyết vừa chưa có pháp lực lại vừa chưa có kinh nghiệm chiến đấu ra nơi chiến trận như thế thực hồ đồ. Nguyễn Trác biết sự tình thế này, gã chính là người chịu trách nhiệm nhiều nhất, đành lặng yên lắng nghe.
Chử Cao Sơn quát tháo một hồi rồi hỏi cụ Tả Ao:
- Bệnh tình thế này, ông có cách gì chữa không?
Cụ Tả Ao đáp:
- Phép tảo táng là một phép luyện nguy hiểm. Thường thì khi táng chỉ cho phép khí nhập vào thân thể, tránh phần đầu, phải để đầu không bị lấp. Vu Nhân Hộ Pháp bị chôn sống toàn thân trong chốc lát nhưng cũng đủ làm tử khí nhiễm vào đầu. Hiện giờ âm khí lẫn với sát khí hút được trên thân thể làm cho người có pháp lực cao cường hơn gấp bội, nhưng vì tử khí tràn ngập ngũ quan làm cho người mê man bất tỉnh. Lẽ thường khó có thể sống nổi. Có lẽ nhờ có soái vong trong người mà Lạc Vu Điện Súy vẫn còn duy trì được mạng sống.
Chử Cao Sơn ngắt lời:
- Ta hỏi ông có cách gì chữa không?
Cụ Tả Ao nói:
- Tôi..., tôi..., quả thực cũng chưa biết làm thế nào...
Chử Cao Sơn dường như càng tức giận hơn, nhưng đối với cụ Tả Ao, gã không hằn học như đối với Nguyễn Trác, chỉ nói:
- Ở chỗ chúng ta có cụ Chiêu Bảy. Các ngươi không chữa được, ta mang hắn về phủ.
Nguyên là, trong giới vu nhân có một hạng được gọi là "y vu", là những người có khả năng chữa trị cho người bị ếm bùa ngải, hay những thương tổn do pháp lực gây ra. Những người này giống như thầy lang cứu chữa cho người, chỉ khác nhau ở chỗ một bên chữa bệnh thông thường, một bên chữa bệnh do huyền thuật gây ra.
Những y vu như thế này thông thường không hiếm, nhưng để đạt được trình độ cao siêu thì trăm ngàn người mới có được một. Bởi vì bùa ngải hay pháp thuật vô cùng biến hóa, nhìn chung khó có được một quy tắc rõ rệt nào để trị liệu. Y vu thường phải dựa vào kinh nghiệm và phán đoán bản thân để có thể chữa trị. Cụ Chiêu Bảy là một người cực kỳ thông minh, cơ trí, lại được theo hầu chúa Trịnh mấy lần đánh vào Đàng Trong. Trong những trận chiến như thế, cả hai bên giao tranh, vu nhân cũng có những đụng độ. Khi đấu pháp, họ đều tung ra những pháp năng mạnh nhất, độc địa nhất của mình. Cụ Chiêu Bảy nhờ có những lần làm y vu trong chiến trận nên kinh nghiệm rất đa dạng.
Bấy giờ Nguyễn Trác nghe Chử Cao Sơn nói thế thì đáp:
- Chuyện này không được.
Chử Cao Sơn cười nhạt, lạnh lùng đáp:
- Ta không hỏi xin người.
Chử Cao Sơn nói xong câu này, Chử gia ngũ đại quỷ sau lưng hắn dường như đọc được ý chủ, đột nhiên cùng nhau gầm ghè, tạo nên một hợp âm như của bầy cầm thú chuẩn bị sẵn mồi.
Nguyễn Trác thấy tình thế như thế, liền hô một tiếng. Từ bên trong nhà liền có mấy chục người nhảy ra. Gã lại lầm bầm trong miệng, một luồng gió mạnh thốc tới, tiếng ầm ì của hồn ma dậy lên.
Bấy giờ sáu thầy trò Chử Cao Sơn đã bị người của Nguyễn Trác vây lấy. Chử Cao Sơn đã trải trăm trận, trong lòng không hề nao núng, chỉ cười khẩy một cái, đứng bật dậy.
Cụ Tả Ao thấy sự tình căng thẳng tột độ, vội vàng can:
- Khoan đừng động thủ. Mọi người đều là vì Vu Nhân Hộ Pháp thôi mà, có gì từ từ bàn bạc đã.
Nguyễn Trác đáp:
- Đối với loại người ngang ngược thế này, chúng ta không nhất thiết phải nhiều...
Nguyễn Trác muốn nói "không nhất thiết phải nhiều lời" nhưng chưa nói hết câu, từ "lời" còn chưa ra khỏi miệng, Chử Cao Sơn đã lạng người lao tới, chụp ngay được cổ họng của gã. Trong phút chốc Sơn đã khống chế được Kinh Sư Lạc Vu Nguyễn Trác. Mấy người hộ vệ bên cạnh Nguyễn Trác dù đã phòng bị nhưng cũng không kịp phản ứng.
Nguyên là những hàng quỷ sĩ, ngoài pháp thuật thu phục quỷ thì đều là những tay võ nghệ cao cường, họ phải biết quyền cước để hộ thân, nếu trong trường hợp không hàng phục được thì phải ra tay tiêu diệt. Chử Cao Sơn xuất thủ như vừa rồi hoàn toàn dựa trên võ công thông thường, không hề sử dụng chút pháp lực nào.
Nguyễn Trác bấy giờ nằm gọn trong tay Chử Cao Sơn, mắt mở trừng trừng tức giận nhìn gã. Những người dưới của Nguyễn Trác thấy chủ nhân bị khống chế chỉ trong phút chốc như thế, cũng không dám manh động.
Đột nhiên nghe một tiếng nổ lớn, một ánh sáng chói lòa lóe lên khiến mọi người nhất thời không thể nhìn thấy gì. Mọi người chưa kịp hiểu ra sao thì đã thấy tay Chử Cao Sơn rời khỏi cổ Nguyễn Trác. Chẳng những thế, không biết gã di chuyển thế nào mà đã đứng cách Nguyễn Trác đến mấy trượng.
Chử Cao Sơn lầm bầm tức giận:
- Phạm Hữu Long!
Nguyên là trong lúc Chử Cao Sơn túm lấy cổ Nguyễn Trác thì từ trên trần, một tia chớp lóe lên đánh thẳng xuống cổ tay của gã. Chử Cao Sơn là người từng trải, vừa thấy ánh sáng ấy thì biết mình bị công kích. Theo phản xạ, gã lùi ra sau tránh né.
Chiêu tránh đòn của Chử Cao Sơn cũng rất thần tốc, xưa nay khó thấy ai có được thân pháp nhanh nhẹn như thế. Nếu không có bản lĩnh ấy, chỉ e là bàn tay gã đã không còn toàn vẹn nữa rồi. Tia chớp ấy chính là một trong các pháp công tâm đắc của Phạm Hữu Long, được gọi là phép "lôi công". Khi luyện thành môn lôi công này, vu nhân có thể tạo được một làn mưa sét trên diện nhỏ, bất cứ kẻ địch nào trong khu vực mưa sét này đều bị tiêu diệt. Năm xưa, chỉ với chiêu lôi công này, một mình Phạm Hữu Long đã đánh tan tác một đội năm trăm âm binh.
Chử Cao Sơn từ trước tới giờ luôn ngạo mạn coi thường Phạm Hữu Long nhưng gã chưa bao giờ thấy ông ta ra uy. Đây là lần đầu tiên gã chứng kiến Đại Lạc Vu xuất thủ, quả nhiên pháp thuật cao thâm khó lường, không hổ danh mấy trăm năm công phu tu luyện. Nhất thời gã cũng có ý e ngại.
Bấy giờ mọi người chợt thấy một vật bay lơ lửng trên không trung. Nhìn kỹ lại, thì ra là một mảnh giấy. Mảnh giấy này rơi vừa đúng tầm tay của Nguyễn Trác. Trác liền giơ tay đón lấy, cung kính mở ra xem.
Nguyễn Trác xem xong, liền đưa cho cụ Tả Ao. Trên giấy chỉ ghi mấy chữ: "Để hắn mang người đi".
Hai người mặc dù không đồng tình với việc để Quyết đi theo Sơn, nhưng vì một là đã có lệnh, hai là thực lực của Sơn rất mạnh nên cũng không có cách nào khác. Nguyễn Trác bèn nói:
- Ý cụ Phạm đã như vậy thì người hãy đưa Lạc Vu Điện Súy đi đi.
Chử Cao Sơn không ngờ cụ Phạm lại để Quyết đi với mình, nghe thấy nói thế, gã cũng không khỏi ngạc nhiên. Bản tính gã cương cường hiếu thắng, nhưng vừa rồi suýt mất một bàn tay, cũng không dám ngông cuồng tự đắc nữa. Gã chỉ hừ một tiếng, ra lệnh cho đám quỷ khiêng Quyết về.
Chử Cao Sơn đang định quay lưng bỏ đi, chợt phía sau có tiếng nói:
- Ta đi với hắn.
Người nói là Nguyễn Tố Ngọc. Thì ra nàng cùng với mấy tên gia đình đưa Quyết ra sảnh lớn, lại nghe nói tại phủ của Chử Cao Sơn có người tài phép có thể chữa trị được cho Quyết. Nàng nghĩ, nếu người này chữa được cho Quyết, biết đâu cũng có thể cứu được em nàng. Mặc dù bấy giờ vẫn chưa rõ em mình đang ở đâu, nhưng thấy được hy vọng nhỏ hoi, Ngọc vẫn muốn cố gắng. Hơn nữa, đi với Quyết thời gian vừa rồi, sinh tử bên nhau, hiểu rõ lòng dạ đối phương, Ngọc cũng có cảm tình với hắn.
Cụ Tả Ao và Nguyễn Trác trong lòng đều biết ý Ngọc, chỉ có Chử Cao Sơn chưa hiểu rõ ngọn ngành, gã cười ha hả, nói:
- Người nhà họ Phạm Đình, đến đời này mới thấy một gã phong lưu.
Nói rồi, gã bảo Ngọc về thu xếp đồ, sau đó sai quỷ khiêng Quyết lên kiệu, trở về phủ.

Bình Luận

0 Thảo luận