Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đường Tăng Đánh Xuyên Tây Du

Chương 265: Ngộ Không Bùn Nhão Không Dính Lên Tường

Ngày cập nhật : 2026-02-12 02:10:11
--------------------
Bên cạnh Tử Hà tiên tử nghe được bọn Giang Lưu chuẩn bị cùng nhau ăn cơm, nghĩ nghĩ, nơi này nhiều người như vậy, chính mình chỉ biết được Tôn Ngộ Không, Hoàng Phong Quái bên cạnh thậm chí còn có chút xích mích, lưu lại tựa hồ có chút xấu hổ, liền mở miệng chào từ biệt đối với Tôn Ngộ Không.
- A, ngươi phải đi a? Vậy được rồi!
Tôn Ngộ Không ngay thẳng vô cùng, nghe được Tử Hà muốn đi, cũng không có chút nào ý tứ muốn mời ở lại, chỉ nhẹ gật đầu.
- Tử Hà tiên tử, quả ớt này tìm về được, cũng có một phần công lao của ngươi, lập tức sẽ chuẩn bị ăn cơm, lưu lại ăn đi?
Nghe Tôn Ngộ Không trả lời thẳng như thế, sắc mặt Giang Lưu bên cạnh đen lại, tính cách trực nam tới mức này, đáng đời hắn độc thân cả đời, không có cách nào, chính mình thân là sư phụ, chỉ có thể giúp hắn hòa giải một chút.
- Không cần, đại sư, ta. . .
Nghe được Giang Lưu nói, muốn lưu chính mình cùng ăn cơm, Tử Hà tiên tử lại cảm thấy ngại.
Hơn nữa cái quả ớt tiểu hồng này, chính mình bất quá là người dẫn đường mà thôi, chủ yếu vẫn là hầu tử hắn đi đoạt, ách, mang tới, chính mình cũng không dám giành công.
Chỉ là, lời Tử Hà còn chưa nói hết, Giang Lưu liền mở miệng, đánh gãy nàng nói, nói:
- Chờ đã ăn xong rồi, ta sẽ để Ngộ Không tiễn ngươi trở về!
- Vậy, vậy tiểu Tiên từ chối thì bất kính. . .
Ma xui quỷ khiến, nghe được nói Giang Lưu lời này, Tử Hà vốn muốn cự tuyệt, lại thay đổi, để cho chính Tử Hà cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.
- Sư phụ, tại sao muốn ta tiễn nàng trở về? Chẳng lẽ ngươi sợ nàng lạc đường sao?
Ngược lại là Tôn Ngộ Không bên cạnh nghe được lời này xong, hơi nghi hoặc không hiểu hỏi Giang Lưu.
- Ngươi không nói chuyện, không có ai cho là ngươi câm đâu!
Tôn Ngộ Không nói, để cho sắc mặt Giang Lưu càng đen hơn, tức giận nói ra.
- Đây thật là đồng đội heo! ? Trực nam đến loại tình trạng này, trong lòng Giang Lưu thậm chí thật hoài nghi, Tử Hà sẽ coi trọng hắn sao?
- Ai, Hầu ca bộ dáng này, thế mà còn có tiên nữ xinh đẹp như vậy coi trọng hắn? Vì cái gì lão Trư ta cũng chỉ có một mình Châu Châu chứ?
Thậm chí cả Trư Bát Giới bên cạnh cũng nghiêng nghiêng liếc Tôn Ngộ Không một chút, trong lòng chỉ cảm thấy cực kỳ không công bằng.
- Thế nhưng, lão Tôn ta đã cảm thấy không hiểu a, sư phụ ngươi không phải hẳn nên giải thích nghi hoặc cho lão Tôn ta sao?
Xem sắc mặt Giang Lưu tựa hồ có chút không cao hứng, Tôn Ngộ Không càng thêm cảm thấy mê hoặc.
- Ai, ngươi ngẫm lại xem, Tử Hà là bị Hoàng Phong Quái bắt tới, cứ như vậy trở lại không chừng sẽ có người hoài nghi nàng có phải đã bị Yêu Quái thu phục hay không, sẽ làm khó nàng, ngươi đưa nàng trở về, người khác sẽ xem tại mặt mũi ngươi, không có ai sẽ làm khó nàng a?
Trong lòng bất đắc dĩ lắc đầu, giải thích nói với Tôn Ngộ Không.
- Nguyên lai là dạng này a, vẫn là sư phụ ngươi suy tính chu đáo!
Nghe vậy, Tôn Ngộ Không bừng tỉnh đại ngộ.
- Cái này? Thực sự tin tưởng rồi? Xem Tôn bộ dáng Ngộ Không, mặt Giang Lưu càng thêm đen.
Cái này há lại chỉ là đồng đội heo? Quả thực là bùn nhão không dính lên tường mà! ?
Nồi Lẩu Hương Cay, kỳ thật cùng nồi lẩu trước đó, cũng không có quá nhiều khác nhau cái gì, chủ yếu nhất là quả ớt này là một gia vị vô cùng đặc biệt, bởi vì có thêm Tử Hà tiên tử cùng Hoàng Phong Quái hai người cùng ăn, cho nên lần này nguyên liệu nấu ăn chuẩn bị phải càng nhiều.
Đương nhiên, nồi vẫn là cái nồi kia, cũng không có thay đổi.
Dù sao, chỗ đặc thù nhất của ăn lẩu, là mặc kệ ngươi có mấy người, đều có thể vây quanh một nồi lẩu ngồi xuống.
Hơn nữa, càng nhiều người không khí càng tốt.
Cầm một phần quả ớt nhỏ ra tới, hơ cho khô mài nhẵn thành bụi phấn, trực tiếp vung một phần vào trong nồi dùng để gia tăng vị cay, bột ớt còn thừa tự nhiên là lưu lại, sau này sẽ dùng cho đồ nướng.
Ngoài ra, còn trực tiếp ném mười quả ớt tiểu hồng vào nồi, nổi lơ lửng trong nồi, nhìn trông rất đẹp mắt.
Nồi Lẩu Hương Cay sao, bên trong không có một phần quả ớt trôi nỗi thì thấy thế nào cũng thiếu đi vận vị a?
Đương nhiên, nếu là Nồi Lẩu Hương Cay, vị cay phải có nhưng hương sao có thể ít chứ?
Một phần hạt vừng đã sớm xào kỹ bỏ đi xuống,
nấu canh xương hầm, nước canh nồng đậm, hỗn hợp có mùi thơm hạt vừng cùng vị cay quả ớt, rất mau một mùi thơm theo canh cuồn cuộn tràn ra.
mùi thơm Kỳ dị, để cho cái mũi Trư Bát Giới không được hít hít, đồng thời, hai mắt tỏa ánh sáng nhìn chằm chằm một nồi nước thực chất kia, không tự giác liếm liếm khóe miệng chính mình.
- Hắc hắc hắc, sư phụ, rốt cuộc lúc nào mới có thể ăn được? lão Trư ta đều đã có chút đợi không kịp, nếu không, trước hết để cho lão Trư ta uống một ngụm canh lại nói! ?
Ngoại trừ nữ nhân ra, Trư Bát Giới để ý nhất chính là ăn, ngữi mùi thơm phát ra, Trư Bát Giới vội vã không nhịn nổi nói.
- Ngốc tử, đừng kêu, nếu thật động thủ, ngươi đoạt không được của lão Tôn ta ! Tôn Ngộ Không Bên cạnh, tự nhiên cũng rất nóng lòng, nghe Trư Bát Giới nói, Tôn Ngộ Không cũng có chút ý động, mở miệng nói ra.
khi nói chuyện, nhìn xem nồi canh thực chất, đồng dạng cảm thấy thèm ăn nhỏ dãi.
Sư phụ nói không sai, cái Nồi Lẩu Hương Cay này, cùng những nồi lẩu trước đó nếm qua kia, quả nhiên là khác biệt.
Mặc dù trước kia cũng nếm qua nồi lẩu nhiều lần, thế nhưng, lần này phát tán ra hương vị hoàn toàn khác biệt.
Tăng thêm quả ớt một gia vị này đi xuống, đối với cái nồi lẫu này mà nói, đơn giản giống như là vẽ rồng điểm mắt.
Tôn Ngộ Không nói, để cho Trư Bát Giới nhìn nhìn hắn, lại nói không ra lời.
Mặc dù không muốn thừa nhận, thế nhưng Trư Bát Giới cũng minh bạch, nếu thật sự bắt đầu tranh đoạt uống canh thực chất trong cái nồi này, chính mình thật đoạt không nỗi con khỉ này.
Sức lực tạm thời không nói, để cho mình một con heo đi cùng một con hầu tử giật đồ? linh hoạt Sao mà vượt con khỉ này được?
- Các ngươi a, người không biết còn tưởng rằng ta ngược đãi các ngươi đó!
Nhìn bộ dáng Tôn Ngộ Không cùng Trư Bát Giới hai người, Giang Lưu có chút dở khóc dở cười, lắc đầu nói ra.
Không nói đến Tôn Ngộ Không cùng Trư Bát Giới bên cạnh rốt cuộc là dạng tâm tư gì, theo canh thực này nấu xong, tự nhiên Giang Lưu chậm rãi buông xuống một phần nguyên liệu nấu ăn, thịt, nấm, rau quả. ..
- Tới tới tới, tất cả mọi người ngồi xuống nào!
Giang Lưu mở miệng, hướng về phía Tử Hà tiên tử cùng bọn Hoàng Phong Quái bên cạnh đều nói ra.
khi nói chuyện, nhìn Bạch Long Mã bên cạnh trông mong nhìn qua bên này, tức giận nói ra:
- Tiểu Bạch, ngươi đứng ở nơi đó làm gì? Còn không qua đây cùng ăn! ?
- Đa tạ sư phụ!
Nghe được Giang Lưu nói, Bạch Long Mã hóa thành hình người, đồng dạng sờ soạng chổ ngồi nhỏ ngồi xuống.
Chỉ là Bạch Long Mã, là một cước lực, cho nên thời điểm bình thường, chính mình biến thành bộ dáng ngựa, đây là cơ bản nhất.

Bình Luận

0 Thảo luận