Bất quá chốc lát, dưới trời chiều, bọn người Giang Lưu lên đường, hướng Bắc hành.
Bởi vì không phải đi hướng tây hành, cho nên chỉ hai ba mươi dặm đường, cũng không lâu lắm liền vượt qua, xa xa có thể nhìn thấy một thôn trấn, dưới trời chiều, ngược lại rất là phồn hoa.
Bên ngoài trấn còn có thể nhìn thấy rất nhiều cây nông nghiệp, không thiếu nông dân trong khe nước thanh tẩy bùn trên tay chân, đi chân trần về nhà.
sinh hoạt Mặt trời mọc thì làm, mặt trời lặn thì nghỉ, tuy nói bình thản, nhưng lại cực kỳ ấm áp.
Giang Lưu cưỡi Bạch Mã, khí độ bất phàm, bên cạnh đi theo một con khỉ nhỏ, cũng chỉ là một sự tình nhẹ nhàng, chỉ là nhìn Đại Hắc Trư đi theo phía sau, thế mà người đứng thẳng hành tẩu, như một đầu Hắc Hùng, để cho rất nhiều bách tính giật nảy mình, miệng lớn tiếng la lên Yêu Quái, chuyển thân đào mệnh trốn đi.
- Bát Giới a, ngươi biến dáng dấp khác đi, bộ dáng ngươi quá dọa người, thực sự không tốt!
Nhìn những người dân này phản ứng, Giang Lưu mở miệng nói.
- Tốt a, sư phụ, không nghĩ tới ngươi cũng ghét bỏ tướng mạo lão Trư ta này sao?
Nghe được Giang Lưu nói, Trư Bát Giới sử ba mươi sáu Thiên Cương biến hóa chi pháp, hóa thành một nam tử tuấn mỹ, chỉ là miệng lại thấp giọng lẩm bẩm.
- A Di Đà Phật, Bát Giới, túi da chính là biểu tượng, ngươi chỉ cần trở nên không doạ người là được rồi, biến thành dáng dấp tuấn nam làm gì, ngươi phải thật sớm minh bạch đạo lý này mới được, dung mạo sư phụ mặc dù tuấn tú, nhưng lại là trời sinh, không thể thay đổi được, ngươi đừng học theo ta!
Thấy Trư Bát Giới biến hóa, dung mạo anh tuấn, càng mang theo cương dương khí tức, khóe miệng Giang Lưu hơi hơi co quắp một chút, mở miệng nói ra.
Trư Bát Giới còn chưa kịp lên tiếng, Tôn Ngộ Không lại chen miệng vào:
- Sư phụ, ngươi không biết, thời điểm lão Trư ban đầu là Thiên Bồng Nguyên Soái, chính là bộ dáng này. . .
A! ? Lời này, để Giang Lưu giật mình nhìn Trư Bát Giới.
Năm đó thời điểm là Thiên Bồng Nguyên Soái, bộ dạng Trư Bát Giới này đẹp trai như thế? Chẳng những vóc người đẹp trai, hơn nữa còn có khí tức nguyên soái cương dương, cùng kiếp trước những nam tử âm nhu hoàn toàn khác biệt.
Gia hỏa này dáng dấp đẹp trai như vậy, còn đẹp trai hơn ta, tại Tiên giới lại là Thiên Bồng Đại Nguyên Soái, tay cầm tám vạn Thủy Quân, thế nhưng theo đuổi Hằng Nga cũng không thể đắc thủ, thậm chí bị phạt đến hạ giới? Đây là trực tiếp đánh cho từ Thiên Đường vào địa ngục a?
Nhìn Trư Bát Giới biến thành nguyên bản dáng dấp chính mình thế mà đẹp trai như vậy, trong lòng Giang Lưu âm thầm chửi bậy.
Đại quyền trong tay không còn, biến thành một Yêu Quái; dáng dấp anh tuấn tiêu sái cũng không còn, mà trở thành heo thai biến thành bộ dáng vừa xấu vừa đen; đả kích như thế cơ hồ không ai có thể chịu được a? Khó trách Trư Bát Giới tự cam đọa lạc, không hề có động lực đối với bất cứ thứ gì.
- Ai. . .
Biến thành dáng dấp chính mình kiếp trước xong, trong lòng Trư Bát Giới lại khe khẽ thở dài.
Chính mình muốn khôi phục diện mạo như trước, thế mà còn cần dựa vào Biến Hóa Chi Thuật, chuyện này, thật là buồn phiền mà.
Tựa như người bình thường muốn lấy diện mục thật sự chính mình gặp người, thế mà còn phải đeo lên mặt nạ chính mình.
- A, chờ một chút!
Chỉ là, lại đi hướng bắc ước chừng một chén trà công phu, tới gần thành trấn, đột nhiên thần sắc Giang Lưu khẽ động, từ trên lưng Bạch Long Mã nhảy xuống.
bên trong Một mảnh đồng ruộng, theo Giang Lưu tới gần, một trận hương khí kỳ dị, để cho con mắt Giang Lưu đều sáng lên rất nhiều.
- Những này, không phải là. . .
Hạ thấp thân thể, nhìn một mảnh khu vực sinh trưởng này, Giang Lưu âm thầm nỉ non.
- Sư phụ, những thứ này là gì a! ?
Xem dáng dấp Giang Lưu, phi thường kinh hỉ đối với những tiểu thực vật này, Tôn Ngộ Không vượt đến, hiếu kì hỏi.
- Ngộ Không a, cái này gọi là Tư Nhiên, mài ra Tư Nhiên phấn, ta cam đoan ngươi sẽ thích! Nhìn thực vật trước mắt này nửa mét cũng chưa tới, trên mặt Giang Lưu tràn đầy vẻ mừng rỡ nói ra.
Quả nhiên tây hành có thể gặp được rất nhiều đồ tốt a, đã thấy Tư Nhiên, quả ớt sẽ còn xa sao?
Ngẫm lại sau này cầm một thịt xiên, rải lên Tư Nhiên phấn, bột tiêu cay, thậm chí là Hồ Tiêu phấn những vật này, cắn một cái, uống một ngụm rượu, đây mới là sinh hoạt a.
Đáng tiếc, không biết phương pháp bia sản xuất, nếu không, phối hợp rượu bia ướp lạnh mới thật sự là hoàn mỹ.
- Tư Nhiên? Đây là cái gì! ?
thần sắc Giang Lưu, để cho Tôn Ngộ Không càng thêm tò mò.
- Uy, các ngươi là ai! ? Ở chỗ này làm cái gì! ?
Chỉ là, không đợi Giang Lưu trả lời, một hán tử đen nhánh đi tới, hiển nhiên là thấy bọn Giang Lưu đang mân mê đồ vật nhà mình, cho nên đi lên hỏi dò một phen.
- Cái kia, vị đại ca này, các ngươi những vật này, có tên là gì?
Thấy hán tử đen nhánh này đi tới, Giang Lưu sửa sang lại y quan, khiêm tốn hữu lễ hỏi.
- Ngươi nói những An Tức Hồi Hương này a? Mấy cây này là đồ vật những năm gần đây từ phương tây truyền tới, ta nghe cảm thấy mùi rất thơm, cho nên năm nay thử nghiệm trồng một phần, nhìn xem có thể để cho bà nương nhà ta chế tác thành túi thơm cầm đi bán hay không!
Nghe được Giang Lưu hỏi dò, hiển nhiên đối với những vật này cảm thấy hứng thú, hán tử đen nhánh này trả lời.
- Túi. . . Túi thơm. . . ?
Hán tử này trả lời, để cho khóe miệng Giang Lưu hơi hơi kéo ra.
- Đúng vậy a, đối với nông dân chúng ta mà nói, trồng hoa màu tự nhiên là trọng yếu nhất, ta vì loại An Tức Hồi Hương này bà nương trong nhà ta từng bị say mê một thời gian, cũng thua thiệt nơi chúng ta tới gần Phù Đồ Sơn, bốn mùa như mùa xuân, nếu không thời điểm mùa đông khắc nghiệt, cần gì lãng phí độ phì của đất để trồng những vật này a!
Lắc đầu, Hán tử nông dân bất đắc dĩ nói.
Nghe được hán tử nói, Giang Lưu phóng tầm mắt đánh giá một phen chung quanh.
Xác thực, phóng nhãn nhìn lại, cũng chỉ có nơi này có ước chừng ba phần đất trồng lên Tư Nhiên, trong ruộng khác trồng đều là lương thực.
- Yên tâm, ngươi trồng loại này tuyệt đối không sai, trong nhà ngươi hiện tại có bao nhiêu thu hoạch? Bần tăng muốn tất cả!
Nghĩ đến lượng Tư Nhiên không nhiều, Giang Lưu mở miệng nói ra.
- Thật! ? như vậy thật sự là quá tốt! Nghe được Giang Lưu nói, thế mà muốn toàn bộ, hán tử này đại hỉ.
Chỉ là, đại hỉ qua đi, trên mặt lại có chút khó khăn, nói:
- Thế nhưng, đại sư, những vật này, cho tới bây giờ ta cũng chưa từng bán qua, không biết định giá bao nhiêu mới phù hợp, đại sư ngươi cảm thấy. . .
- Như vậy đi, ta cũng không để ngươi thiệt thòi, cái này tư. . . sản lượng An Tức Hồi Hương thấp hơn lương thực nhiều, cho nên giá cả tự nhiên là đắt hơn lương thực, ta dùng giá gấp mười lương thực để mua!
Nghe được hán tử này hỏi thăm, Giang Lưu âm thầm trầm ngâm một lát, mở miệng nói ra.
- Nhiều lắm, nhiều lắm, đồng dạng trong đất trồng ra, sản lượng lương thực đại khái chỉ gấp ba An Tức Hồi Hương này thôi!
Giang Lưu ra giá tiền này, để cho hán tử giật nảy mình.
- Đi thôi, vậy chúng ta liền về nhà người nhìn xem, trong nhà người còn bao nhiêu thu hoạch!
Khoát tay áo, dáng dấp Giang Lưu cực kỳ hào, giá cả gấp mười lương thực mà thôi, đối với Giang lưu có thể đánh quái kiếm tiền mà nói, xác thực không tính là gì.
Huống chi, thời điểm từ Đại Đường xuất phát, Giang Lưu cũng không khách khí, mang tới rất nhiều hoàng kim.
Mắt thấy Giang Lưu tài đại khí thô, cuối cùng có người biết hàng những đồ vật thử nghiệm này, hán tử vội vàng ở rửa tay bên khe nước, nhiệt tình mời Giang Lưu về nhà bọn hắn.
P/s: Từ ngày 01-97/09 team mình sẽ có các event ưu đãi quy đổi Kim phiếu
Mã giảm giá:
Cứ 10 KP nhận ngay 400 TLT
Hoặc
- 20 KP sẽ nhận mã giảm 15%
- 40 KP sẽ nhận mã giảm 20%
- 60 KP sẽ nhận mã giảm 25%
- 100 KP sẽ nhận mã giảm 30%
- 150 KP sẽ nhận mã giảm 35%
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận