Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

DỊ GIỚI TRIỆU HOÁN THIÊN CỔ QUẦN HÙNG

Chương 233: Khoa cử

Ngày cập nhật : 2026-01-05 07:03:33
Ánh mắt hắn đảo tới đảo lui, hắn nhảy ra, bay về phía Đại Viêm.
Về phần "Chân Di giới", tạm thời hắn vẫn không có hy vọng xa xôi có thể lấy lại, thực lực vương triều Đại Hạ khủng bố như vậy, dựa vào tu vi của hắn bây giờ, vốn không thể chống lại được!
"Hừ! Để ở chỗ các ngươi trước, đợi tương lai tu vi của ông đây đại thành rồi, chắc chắn sẽ đến lấy lại!"
Trong không khí, lờ mờ truyền đến tiếng lẩm bẩm hận thù của Thái Ngại.
......
"Sư tôn! Nam có Đại Hạ như mặt trời ban trưa, nhiều cao thủ, Đại Viêm ta không phải đối thủ."
Phía nam vương triều Đại Canh - một trong tám đại vương triều, có thế lực lớn một phương gọi là Phi Tinh tông, thực lực cực cao.
Ở vương triều Đại Canh cũng đủ đứng trong hạng hai mươi!
Tông chủ "Phi Tinh kiếm" Phí Vũ Thanh, người thứ mười một "Thiên bảng" khu Thiên Hỏa vực, thực lực cực kỳ mạnh.
Bây giờ, trong cung điện đỉnh Phi Tinh tông, lão tổ vương thất Đại Viêm Nghiêm Thiên Hà quỳ một gối, kể khổ với vị lão giả trên đầu.
Lão giả râu tóc bạc phơ, sắc mặt hồng hào, nhưng đôi mắt hẹp dài, phong thái âm nhu.
"Thiên Hà, mấy năm nay ngươi cũng cống hiến rất nhiều tài nguyên, Đại Viêm có khó khăn, sư tôn cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn, Vạn Lý, ngươi đi cùng Thiên Hà một chuyến, giải quyết chuyện này."
Lão giả nói chậm rãi, không gáp gáp, nâng mắt liếc nhìn nam tử trung niên ngồi phía dưới.
"Vâng, sư tôn!"
Nam tử trung niên đứng lên, cung kính hành lễ.
Trong mắt Nghiêm Thiên Hà thoáng tia thất vọng, hắn vốn nghĩ sư tôn đích thân ra tay, nhưng không ngờ sư tôn cử đại sư huynh đi cùng hắn.
Nhưng nghĩ nghĩ, tu vi của đại sư huynh Bùi Vạn Lý đạt đến Đại Tông Sư lục trọng, đã thừa sức đối phó với vương triều Đại Hạ rồi!
Dù sao thì tình báo hắn nhận được, cường giả mạnh nhất vương triều Đại Hạ cũng chỉ là Đại Tông Sư tứ trọng, cùng lắm là ngũ trọng mà thôi!
......
Ngày một tháng ba lịch âm lịch, vương triều Đại Hạ chính thức bắt đầu khoa cử thiên hạ lần đầu tiên.
Trước nửa tháng, vô số học tử, võ giả đã tạm biệt trong ánh mắt kỳ vọng của phụ mẫu thân nhân.
Đến đây phải đạt được công danh!
Khoa cửa chia thành ba bước, thi quận, thi phủ, và cuối cùng là thi đình!
Mỗi bước đều có quan viên, tướng lĩnh Đại Hạ coi thi.
Để đảm bảo công bằng trong khoa cử, Lý Bắc Thần lệnh cho ảnh vệ "điện Ám Ảnh" ra tay, giám sát thiên hạ!
Khoa cửa là kế hoạch nền tảng lập quốc, công bằng công chính là nguyên tắc cơ bản, không thể không có.
Nhân tài chính là nền tảng của thế lực.
Tuy có vô số người tài Hoa Hạ có thể đến, nhưng quan văn cấp trung, võ tướng vẫn cần lượng lớn nhân tài để bổ sung.
Thi đô ba ngày, thi phủ ba ngày, thi đình một ngày!
Tổng cộng bảy ngày.
Nhưng đường đi xa xôi, tuy có xe ngựa để đi lại, lần thi này, Lý Bắc Thần vẫn chuẩn bị suốt một tháng.
......
Ngày ba mươi tháng ba âm lịch, ngày cuối cùng của khoa cử.
Quảng trường đại điện triều hội.
Một nghìn thí sinh thi văn cách nhau tầm một trượng, im lặng ngồi, một nghìn cái bàn được đặt ngay ngắn, bên trên có để bút, mực, giấy, nghiên.
Ở nơi khác, một nghìn võ giả đứng thẳng tắp, mắt sáng có thần.
Lý Bắc Thần ngồi ở quảng trường "điện Thái Huyền", sắc mặt bình thản, ánh mắt chứa vẻ uy nghiêm, nhìn về phía hai nghìn thí sinh trước mặt, bách quan văn võ phía sau đứng nghiêm túc.
Hai nghìn người này chính là võ giả và văn nhân đã qua thi phủ trong mấy trăm nghìn thí sinh tham gia trong một tháng nay!
Ai nấy đều là người tràn đầy thiên tư.
"Bắt đầu đi."
Lý Bắc Thần căn dặn.
"Vâng!"
Trần Cung và Thích Kế Quang bước ra khỏi hàng.
Sau đó, Trần Cung đi về phía một nghìn thí sinh thi văn, Thích Kế Quang đi về phía một nghìn thí sinh thi võ.
"Đề thi thi đình, luận, trị thiên hạ!"
Trần Cung trịnh trọng lên tiếng, quan phục màu đen lộ rõ uy nghi.
Hắn cầm bút, sắc mặt nghiêm túc, viết ba chữ lớn "trị thiên hạ" như rồng bay phượng múa trên tờ giấy Tuyên Thành phía sau!
Khí văn đạo xông lên!
Trên không trung, một dị tượng dần hiện ra, thiên hạ đại trị, bách tính an cư, người người mang theo nụ cười, nhân khẩu đông đúc, sự nghiệp phát đạt, lương thực đủ đầy, cảnh tượng thế gian thái bình khiến người ta mê đắm!
Một nghìn thí sinh, ai nấy đều nhìn Trần Cung đầy cung kính.
Ba chữ, rõ dị tượng!
Cảnh giới thế này, bọn họ tự hổ thẹn mình không bằng người.
"Đây là văn đạo sao?"
Trong nghìn thí sinh, có phần hiểu được huyền cơ trong văn đạo, mắt lóe sáng, kích động không thôi, đợt thi đớn này chính là cơ hội tốt nhất để bọn họ tiếp xúc văn đạo!
vương triều Đại Hạ hôm nay, văn đạo vẫn không có truyền thừa, rất nhiều văn nhân khao khát, nhưng chẳng thể tiếp xúc được!
"Kỳ thi, bắt đầu!"
Trần Cung đặt bút xuống, nói lớn.
Một nghìn thí sinh vội vàng thu lại tinh thần, bắt đầu luận, trị thiên hạ!
Ở nơi khác, Thích Kế Quang căn dặn, lập tức có binh sĩ chuyển một nghìn sa bàn đã chuẩn bị ổn thỏa đến.
Trên sa bàn, một trận đại chiến đã diễn ra một nửa.
"Đề bài thi đình, không chế bên xanh, dốc hết sức đánh bại bên vàng, dựa vào số địch bị giết nhiều nhất và sống thương vong nhỏ nhất để tính thành tích!"
Thích Kế Quang vung tay, đột nhiên, một nghìn sa bàn như có sự sống, sát khí chợt xông lên!
"Giết!"
"Giết! Có ta không có địch!"
"Giết! Đôi bên thù hận, kẻ dũng ắt thắng!"
......

Bình Luận

0 Thảo luận