Phần ẩn nhẫn này khiến nàng thấy lòng mình phát rét.
"Xem ra, vương triều này không thuộc Lý phủ thì thuộc về Hắc Liên giáo."
Nàng lẩm bẩm một mình, chẳng chút ủ rũ, về phần Man tộc, nhiều nhất tàn sát bừa bãi một phương trong vương triều Đại Võ, tuyệt đối không thể chiếm lĩnh lâu dài.
Man tộc là dị tộc đi ra từ rừng rậm hoang vu, tất sẽ bị con người treo cổ!
......
"Lý phủ thành Vĩnh An? Hắc Liên giáo? Ha ha, nếu đến lúc đó các ngươi phát hiện nhận lấy một cục diện rối rắm, sẽ phát điên hay không?"
Ở Vương thành phủ Kinh Triệu, trong phủ thái bảo, Thái Ngại ngồi xếp gần trong mật thất, sắc mặt âm u lạnh lẽo, cười lạnh lùng.
Sau đó, hắn hơi híp mắt, trên đầu hắn, từng tia khí sương đỏ thẫm xuất hiện từ hư vô, bị hắn chầm chậm hấp thu vào cơ thể, trong thoáng chốc, chân nguyên cả người hắn vận truyền tốc độ cao, dùng hết sức luyện hóa khí sương đỏ thẫm.
Mỗi sợi khí sương đỏ thẫm đều có thể khiến chân nguyên trong cơ thể hắn dâng lên nhiều, hiệu quả thần kỳ lạ thường.
Những tia khí sương đỏ thẫm cuồn cuộn, dường như bao gồm trăm triệu sinh linh thành kính nhất, nguyện vọng hoàn hảo nhất, cực kỳ tinh thuần.
Nếu như Dương Thùy đã chết ở đây, chắc sẽ vô cùng kinh hoàng, cực kỳ sợ hãi.
Từng tia khí sương đỏ thẫm rõ ràng là khí vận cuồn cuộn tụ họp hình thành từ trăm triệu dân vương triều Đại Võ, bị phong tỏa trong bí cảnh vương thất!
Nhưng không biết vì sao bị Thái Ngại đánh cắp!
......
"Tướng quân, chủ soái triệu kiến!"
Hàn Cầm Hổ cầm một quyển binh thư trong tay, ngồi trong chủ trướng, cẩn thận nghiên cứu, tuy vương triều Đại Võ chỉ là vương triều một phương, nhưng về binh pháp cũng có chỗ đáng khen.
Có thể lấy đá núi khác về mài ngọc ta.
Lúc này, một giáp sĩ bước vào, lớn tiếng bẩm báo.
Hàn Cầm Hổ cười thờ ơ, nhẹ đặt binh thư trong tay xuống, không do dự mà sải bước về phía soái trước cách đó không xa.
Hắn rất rõ, Dương Thiên tìm hắn vì chuyện gì.
Đại chiến dãy núi Xuyên Nham, Dương Thùy ngã xuống, trong hoàng thất, cường giả Đại Tông Sư còn lại chỉ có Dương Thiên.
Mà thân phận của hắn, không cần nghĩ, chắc chắn Dương Thiên đã rõ rồi.
Lý phủ thành Vĩnh An đã hoàn toàn lọt vào mắt tất cả các thế lực lớn, được người ta kính nể.
Dương Thiên sao vẫn giữ hắn lại đây được?
Vào soái trướng, chỉ có một mình Dương Thiên đứng quay lưng với hắn, chẳng nói chẳng rằng.
Hàn Cầm Hổ cũng không lên tiếng.
Trong soái trướng im phăng phắc, hai người đều trầm mặc.
Sau đó thật lâu, Dương Thiên thở dài xoay người lại, phức tạp nhìn Hàn Cầm Hổ, nói: "Hàn tướng quân, mấy hôm trước nhờ có ngươi mà có thể công phá thành Sơn Cẩm!"
Lúc đại chiến dãy núi Xuyên Nham, Dương Thiên dẫn đầu quân Đại Võ, hợp tác với một trăm nghìn quân Lăng Uy do Hàn Cầm Hổ dẫn đầu, đoạt được thành Sơn Cẩm.
Hơn hai trăm nghìn quân Man tộc bị diệt.
Là chiến thắng to lớn!
Trong đó, Hàn Cầm Hổ đóng vai trò quan trọng.
Nếu không phải Hàn Cầm Hổ đề xuất kế dẫn địch, đích thân dẫn đại quân dụ Ma tộc ra khỏi thành, trận chiến này chắc hẳn không đơn giản.
Nói không chừng còn phải đầu vỡ máu chảy!
Tài năng quân sự của Hàn Cầm Hổ lần đầu lọt vào tầm mắt của Dương Thiên đã khiến hắn cực kỳ tán thưởng.
Nhưng đáng tiếc, chỉ trong mấy ngày, tình báo dãy núi Xuyên Nham đã truyền đến.
Dương Thùy ngã xuống, thành Vĩnh An hùng mạnh!
Mà Hàn Cầm Hổ là người thành Vĩnh An!
"Chủ soái quá khen."
Hàn Cầm Hổ cười thờ ơ.
"Thành Vĩnh An các ngươi muốn giang sơn này sao?"
Chợt ánh mắt Dương Thiên trở nên lạnh lẽo, sát khí ngùn ngụt, nhìn Hàn Cầm Hổ chằm chằm, dáng vẻ một lời không thích hợp là ra tay ngay.
Hắn là lão tổ vương thất vương triều Đại Võ, đương nhiên phải bảo vệ lợi ích vương thất!
Tất cả thế lực xằng bậy lật đổ thống trị vương triều Đại Võ đều bị hắn xem là kẻ địch sống chết!
Nếu không phải biết rõ thực lực của Hàn Cầm Hổ, lại kiêng nể phe Man tộc, không nên nội loạn, hắn cũng sẽ ra tay.
"Chủ soái, thế cục thối nát của vương triều Đại Võ không phải do thành Vĩnh An tạo ra, thế cục thế này, chủ soái có tự tin có thể rửa sạch càn khôn, trấn áp thiên hạ vương triều Đại Võ?"
Hàn Cầm Hổ thu lại nụ cười, nhìn thẳng vào Dương Thiên, không né không tránh.
Dương Thiên lạnh lùng nhìn Hàn Cầm Hổ, không nói chuyện.
Thật lâu sau đó, hắn quay người, lạnh lùng lên tiếng: "Ta là lão tổ Dương gia! Ngươi đi đi."
Hàn Cầm Hổ nhìn Dương Thiên, nhẹ nhàng ôm quyền, sau đó sải bước rời đi.
Bây giờ bước đi, ngày sau gặp lại trên chiến trường đã là kẻ địch!
"Con cháu Dương gia, Dương Thiên bất tài!"
Sau khi Hàn Cầm Hổ đi xa, Dương Thiên thở dài, quỳ xuống, cung kính dập đầu bái lạy, trên đầu là linh bài nhân vương khai quốc của vương triều Đại Võ, lẳng lặng đứng sừng sững.
......
"Chủ công, Hắc Liên giáo đã tăng tốc tiến độ, trực tiếp phong tỏa Ninh Hạo Viễn ở thành Cát Dịch, không mạnh mẽ tấn công, ngược lại còn cử đại quân công chiến quận Bình Sơn, bây giờ đang đánh chiếm quân Kiếm Sơn."
Lý phủ thành Vĩnh An, Trần Cung bẩm báo với Lý Bắc Thần.
"Trong năm quân của phủ, Hắc Liên giáo đã chiếm hai, quận Kiếm Sơn hẳn cũng không chống chọi được bao lâu, Kiếm Tông chắc hẳn giống Đao thành, sẽ bị ép rời đi."
Lý Bắc Thần cau mày, tuy thực lực cao đoan, hắn không sợ Hắc Liên giáo, nhưng binh lính bên dưới vẫn kém nhiều so với Hắc Liên giáo.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận